"Bá gia, bên này không có gì dị dạng."
"Bá gia! Bên này có một cái hộp."
Một người hộ vệ đưa hộp gỗ tới tay Đỗ Cửu.
Đỗ Cửu quan sát hồi lâu, cảm thấy đây có lẽ chỉ là một chiếc hộp bình thường mới cẩn thận mở ra.
Vàng thỏi sáng loáng, xếp chồng lên nhau thành một lớp dày dặn, những khe hở còn rơi rớt đủ loại đá quý lấp lánh, đâm vào mắt khiến Đỗ Cửu không nhịn được mà chớp mắt mấy cái.
"Bá... Bá gia, họ thực sự đến để chôn bảo vật."
Đỗ Cửu chưa bao giờ thấy chuyện gì vớ vẩn đến thế. Người của phủ Tĩnh Đình Hầu rốt cuộc là ăn no rỗi mỡ đến mức nào?
Có tiền không có chỗ tiêu, chạy vào núi sâu rừng già để chơi trò chôn bảo vật?
Dung Hà nhìn hộp vàng bạc đá quý này, không biết nên dùng ngôn từ gì để hình dung.
Gương mặt đẹp như ngọc của y có một khoảnh khắc thẫn thờ.
"Bá gia, xem ra họ không nói dối, chắc là vô tình đi lạc đến đây..."
Đỗ Cửu ngẫm nghĩ: "Có lẽ vì lần trước Ban Thế tử chôn trân bảo bị ngài bắt gặp nên không thành công, lần này họ mới đổi địa điểm."
Chỉ là không ngờ lại gặp phải họ lần nữa.
Nghe nói năm đó đại trưởng công chúa gả cho Tĩnh Đình Công, hồng trang mười dặm, khiến cả kinh thành lác mắt.
Có một mẫu thân giàu có như thế, Tĩnh Đình Hầu sống xa hoa cũng không lạ, nhưng nhàn rỗi chạy đi chôn bảo vật thì đúng là kẻ phá gia chi tử chính hiệu.
Hắn từng nghe nói ở phương Nam có những thương nhân khoe giàu, lúc thủy triều lên thường ném lá vàng lá bạc xuống nước cho dân chúng nhảy xuống vớt, khiến không ít người vì tranh giành mà chết đuối.
So với đám thương nhân đó, cách làm của Tĩnh Đình Hầu xem ra còn chú trọng nhân quả, thủ đoạn sạch sẽ hơn nhiều.
Dù sao đi nữa, suy nghĩ của đám quý nhân này, hắn vẫn không tài nào hiểu nổi.
"Thu lại đi."
Dung Hà chắp tay sau lưng: "Đã nói kẻ có duyên sẽ được, ta cũng coi như là người có duyên."
Đỗ Cửu nhìn biểu cảm của Bá gia nhà mình, sau khi xác định ngài không nói đùa, vẻ mặt hắn trở nên vô cùng vi diệu.
"Bá gia, còn vài chỗ đất cũng có dấu vết bị đào bới." Hộ vệ nhìn quanh, thủ đoạn che giấu của người đào quá kém, nhìn qua là thấy ngay chỗ nào đất đã bị động vào.
"Không cần xem nữa."
Dung Hà đưa tay lấy một thỏi vàng từ trong hộp gỗ.
Vàng ròng chất lượng rất tốt, chỉ cần một thỏi đã đủ cho một người bình thường ăn sung mặc sướиɠ trong mười năm.
"Dọn dẹp nơi này sạch sẽ một chút, đừng để người ta phát hiện đất bị xới lên."
"Rõ."
Dung Hà bỏ thỏi vàng lại vào hộp, vươn tay nhận lấy hộp gỗ từ Đỗ Cửu.
Hộp nhìn không lớn nhưng cầm khá nặng tay.
Nhìn vị Bá gia đang có tâm trạng cực tốt, Đỗ Cửu cảm thấy việc này dường như không được phúc hậu cho lắm, nhưng nghĩ lại, nhà họ Ban chôn vàng để đợi người có duyên, Bá gia tìm thấy vàng... thì Bá gia chính là người có duyên rồi.
Đúng, không sai chút nào, Bá gia nhà họ tuyệt đối không phải kẻ không biết xấu hổ!
Trong biệt trang của nhà họ Ban, ba người đang vây quanh bàn tròn, uống trà từng ngụm lớn.
"Vừa rồi thật là dọa chết đệ."
Ban Hằng ôm chén trà, vẻ mặt đáng thương: "Tỷ, tỷ lại lấy đệ ra làm bình phong."
"Thành thật xin lỗi mà."
Mỗi lần để đệ đệ "đứng mũi chịu sào", Ban Họa vẫn thấy hơi áy náy.
Nàng chắp tay trước ngực, nhìn Ban Hằng đầy hối lỗi: "Lúc đó tỷ cuống quá, trong đầu chỉ nghĩ ra được mỗi cái cớ đó thôi. Đệ đừng giận tỷ nhé, được không?"
"Thôi bỏ đi, dù sao đệ cũng mang tiếng ăn chơi trác táng rồi, chút chuyện nhỏ này không sao." Ban Hằng sợ nhất là lúc tỷ tỷ mình tỏ vẻ đáng thương, chỉ cần nàng nhìn hắn như vậy là hắn chẳng còn lập trường gì nữa.
"Hằng đệ, cảm ơn đệ."
Ban Họa rót đầy trà cho đệ đệ: "Tỷ chỉ hơi lo là, liệu An Thành Bá biết chuyện rồi có đào đồ của mình mang về nhà không?"
"Sao có thể."
Ban Hằng vẫy tay: "Dung Bá gia không phải hạng người đó."
"Đúng vậy."
Ban Hoài gật đầu phụ họa: "Dung Bá gia là bậc chính nhân quân tử, sao có thể làm ra loại chuyện ấy."
Ban Họa sờ mũi, xem ra là nàng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi. Người như Dung Bá gia vốn không thiếu bạc tiêu, làm sao thèm để mắt đến mấy thứ đồ họ chôn.
"Đã khuya rồi, về phòng ngủ thôi, ngày mai ta đưa các con về." Ban Hoài kéo vạt áo.
Bên trong áo ông đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính dấp vào lưng vô cùng khó chịu.
Sáng sớm hôm sau, mặt đất bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc.
Ban Họa thắt lại áo choàng, xoay người lên ngựa, dặn phụ thân và đệ đệ: "Hôm nay sương mù lớn, lát nữa đừng phi nhanh quá kẻo làm ngựa kinh sợ."
Ban Hoài và Ban Hằng ngoan ngoãn gật đầu. Về vấn đề cưỡi ngựa, hai cha con chỉ biết nghe theo Ban Họa.
Ba người cùng đoàn hộ vệ đi trên quan đạo chưa bao lâu thì nghe tiếng vó ngựa dồn dập phía sau.
Ban Hoài sợ có kẻ xấu lợi dụng sương mù làm bậy, liền sai một hộ vệ ra sau xem xét.
Lát sau hộ vệ quay lại, đi cùng là một nam nhân cưỡi ngựa mà cả ba đều nhận ra – chính là Đỗ Cửu, người tối qua đã kiên trì đòi đưa họ về.
"Đỗ hộ vệ."
Ban Họa nhìn về phía sau Đỗ Cửu không xa:
"Thật trùng hợp."
"Tham kiến Hầu gia, Quận chúa, Thế tử." Đỗ Cửu xuống ngựa hành lễ.
"Đang ở ngoài đường, không cần câu nệ."
Ban Họa mỉm cười: "Các ngươi cũng về thành sao?"
"Thưa Quận chúa, chúng ta đang hộ tống Bá gia về thành."
Đỗ Cửu nhìn thiếu nữ ngồi trên lưng ngựa đang mỉm cười. Dù hắn không phải kẻ háo sắc cũng không khỏi thấy kinh diễm.
Thật là một mỹ nhân tuyệt sắc. Hắn là kẻ thô kệch, chỉ nghĩ bụng nam nhân nào may mắn cưới được nàng, dù có phải hầu hạ vẽ lông mày cho vợ mỗi ngày chắc cũng cam lòng, thật không hiểu nổi vì sao một cô gái như thế lại bị hủy hôn.
"Hóa ra Dung Bá gia cũng ở đây."
Ban Họa ngẩng đầu nhìn thấy một đoàn người bước ra từ làn sương mù, dẫn đầu là Dung Hà mặc áo gấm màu trăng non, cưỡi bạch mã.
Hai người bốn mắt chạm nhau, Ban Họa nở một nụ cười rạng rỡ.
Dung Hà định xuống ngựa hành lễ với Ban Hoài nhưng bị ông ấy ngăn lại.
Dung Hà nhận thấy thứ tự cưỡi ngựa của nhà họ Ban hơi kỳ lạ: Ban Họa đi tiên phong, còn Ban Hoài và Ban Hằng đi phía sau, thực sự không đúng quy củ thông thường.
Nhưng y không phải kẻ thích xen vào chuyện người khác. Y hàn huyên với Ban Hoài vài câu rồi nói: "Tối qua hộ vệ của tại hạ đã làm phiền nhã hứng của mọi người, tại hạ thay họ tạ lỗi với ba vị."
"Khụ."
Ban Hoài ho khan. Chuyện này nhắc lại thấy mất mặt quá, còn tạ lỗi gì nữa.
"Dung Bá gia, chuyện đó có gì mà nhã hứng."
Ban Họa ghìm cương ngựa: "Chẳng qua là cha con ta nhàn rỗi quá nên tìm trò tiêu khiển thôi, làm ngài chê cười rồi."
"Phật gia trọng nhân quả, hôm nay các vị gieo thiện nhân, mai này có người nhờ hành động hôm nay mà được giúp đỡ, đó chính là thiện quả. Đây tự nhiên là một chuyện thanh nhã."
Dung Hà chắp tay với Ban Họa: "Thiện nhân có thiện quả, lòng tốt có báo đáp, người nhận được bảo vật nhất định sẽ cảm tạ các vị."
Ban Họa há hốc miệng, không thốt ra được câu phản bác nào.
Miệng lưỡi kẻ đọc sách thật lợi hại, có thể biến một chuyện hoang đường thành một điều triết lý sâu sắc, đến nàng cũng suýt tin là thật. Đây chính là sức mạnh của học thức!
Nàng quay đầu liếc Ban Hằng một cái: Xem người ta kìa, nhìn lại mình đi, không thấy hổ thẹn sao?
Ban Hằng quay đi, thái độ "không hợp tác", bộ dạng như thể: Ta nghe không hiểu, cũng chẳng thấy gì hết.
"Quận chúa."
Dung Hà thúc ngựa đi cách Ban Họa nửa thân ngựa: "Nghe nói người thích áo choàng da cáo trắng?"
Ban Họa quay sang nhìn y.
Những người đẹp luôn khiến người ta thấy vui mắt: "Vâng."
"Tại hạ có vài tấm da cáo trắng thượng hạng, nếu Quận chúa không chê, hôm nay ta sẽ sai người mang qua phủ."
Dung Hà mỉm cười: "Áo lông chồn xứng với giai nhân, đó mới là tuyệt sắc."
Gió sớm nổi lên, sương trắng làm ướt lông mi Ban Họa, nàng chớp chớp mắt: "Đồ thì ta thích thật, nhưng vô công bất thụ lộc, sao ta dám nhận đồ của Bá gia."
"Coi như là tạ lễ cho đĩa điểm tâm hôm trước đi."
Dung Hà lại gần thêm chút nữa: "Điểm tâm của quý phủ vô cùng mỹ vị, đầu bếp nhà ta dù làm thế nào cũng không ra được hương vị đó."
"Ý ngài là muốn dùng áo lông cáo đổi lấy công thức điểm tâm?"
Ban Họa bừng tỉnh đại ngộ, hào phóng nói:
"Ngài yên tâm, lát nữa về phủ ta sẽ sai người mang công thức qua cho ngài ngay."
Nụ cười trên mặt Dung Hà hơi khựng lại, rồi y bật cười:
"Vậy đa tạ Quận chúa."
Phía sau, Ban Hằng thúc ngựa lại gần Ban Hoài, nháy mắt ra hiệu.
Cái vị Dung Bá gia này, chẳng lẽ có ý với tỷ tỷ con?
Ban Hoài lắc đầu, chuyện này khả năng không lớn.
Dù Họa Họa là con gái ruột của ông, nhưng làm người phải có lương tâm, để con gái ông đứng cạnh Dung Quân Phách, thực sự là... không được hợp cho lắm.
"Quận chúa lúc giương cung bắn tên rất có khí thế, nếu người là nam tử, nhất định sẽ trở thành một vị tướng quân vĩ đại."
"Thế thì chắc là không được đâu." Ban Họa thẳng thừng lắc đầu.
"Tại sao?" Dung Hà không thấy chút vẻ khiêm tốn nào trên mặt nàng.
"Trong quân doanh khổ lắm, nếu ta là nam tử thì giờ đã là thế tử Hầu phủ, mỹ nữ vây quanh, ngủ giường êm nệm ấm, cuộc sống sung sướиɠ không hưởng lại chạy đi chịu khổ làm gì?"
Ban Họa một tay ôm má, gương mặt mịn màng trông vô cùng đáng yêu: "Những tướng sĩ sẵn sàng ra chiến trường rất vĩ đại, nhưng ta không muốn trở thành họ."
Dung Hà im lặng một lát, nhìn thiếu nữ ngây ngô trước mắt, cười nói: "Quận chúa thật thản nhiên."
"Nhân sinh ngắn ngủi vài chục năm, cứ sống thế nào cho thống khoái thì sống thôi."
Ban Họa cười: "Ai biết được ngày nào đó mình sẽ không còn cơ hội mở mắt ra nữa."
Dung Hà vẫn mỉm cười: "Quận chúa quả thực nhìn thấu mọi chuyện."
Chỉ tiếc rằng chúng sinh đều khổ, có mấy ai nhìn thấu được, và có mấy ai làm được đến mức không chút cố kỵ như nàng?
Mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua lớp sương mù, rắc những tia nắng xuống mặt đất. Dù không có nhiều nhiệt độ, nhưng nó cũng dần xua tan làn sương vô tận.
Ban Họa cầm roi ngựa chỉ về phía trước: "Đến cửa thành rồi."
Lúc này tại cổng thành, một chiếc xe ngựa sang trọng đang đi ra.
Biểu tượng trên xe Ban Họa nhận ra ngay – là gia huy của nhà họ Thạch.
Nhớ lại việc Thạch Phi Tiên thầm thương trộm nhớ Dung Hà, Ban Họa không nhịn được mà liếc nhìn y.
Nhưng Dung Hà dường như không hề nhìn thấy chiếc xe ngựa đó, chỉ mỉm cười với nàng rồi quay đầu nhìn ra xa.