Ban đầu, khi khích bác Tiền Hâm, hắn ta rất hứng khởi, nghĩ lần này nhất định sẽ khiến Tiền Hâm mất mặt, qua đó đả kích phủ Trấn Quốc công để phụ hoàng thấy được bản lĩnh của mình.
Nhưng sau khi Tiền Hâm nhận lời thách đấu, Ngu Hàm lại bị Lệ Quý phi mắng té tát, bảo hắn ta lỗ mãng, quá đáng.
Hoàng thất và phủ Trấn Quốc công vẫn duy trì một sự cân bằng vi diệu, chưa đến lúc xé toạc mặt mũi.
Hắn ta không cần thiết phải làm đến bước này. Nếu thắng, hắn ta không thể gϊếŧ Tiền Hâm, cũng không thể để hắn ta bị thương quá nặng, nếu không, phủ Trấn Quốc công chắc chắn sẽ ghi hận.
Trấn Quốc công khiến Hoàng đế kiêng dè mà vẫn chưa bị xử lý, vậy thì với năng lực của phủ, việc khiến một hoàng tử gặp khó khăn cũng không phải chuyện khó.
Khiến Ngu Hàm mất đi cơ hội tranh ngôi thì chắc chắn họ làm được… Lệ Quý phi nghĩ đến đây, tức đến nghẹn thở giọng nói cũng nặng nề hơn.
Ngu Hàm bị mắng đến uất ức, chưa kịp nguôi ngoai, Thịnh Xương Đế lại đích thân đến nhắc nhở hắn ta phải giữ chừng mực, không được lấy mạng Tiền Hâm, càng không được gây thương tổn không thể xóa bỏ.
Ngu Hàm càng thêm bực bội.
Lệ Quý phi còn phân tích, nếu hắn ta thua, danh tiếng văn võ song toàn bao năm sẽ bị phá hủy.
Thắng không được, thua cũng không xong, hắn ta đúng là tự rước phiền phức.
Hắn ta lập tức mất hứng, chỉ muốn nhanh chóng đánh xong để kết thúc. Vậy mà Tiền Hâm còn đến muộn.
“Các phu tử, giờ Thìn đã qua, Tiền nhị công tử không đến có thể phán kết quả không?”
Các phu tử đang uống trà, ăn dưa liếc nhìn nhau có chút do dự. Dưa chưa ăn xong, giờ lại bắt họ đưa ra quyết định? Làm thế này là đắc tội người ta đó!
Chưa kịp thương lượng, Tiền Hâm thở hổn hển chạy đến: “Không có, không có, ta không đến muộn, ta đến rồi!”
Ngu Hàm: “… Đối thủ yếu ớt thế này, không đánh tàn phế thì còn gì thú vị?”
“Nếu đã đến, vậy thì bắt đầu đi đừng làm mất thời gian của mọi người.”
Tiền Hâm chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển: “Ta căng thẳng, chỉ đi nhà xí vài lần thôi. Lục hoàng tử không cần khắt khe vậy chứ! Dù sao Lục hoàng tử văn võ song toàn, võ công bất phàm, tỉ thí với kẻ như ta đã là tự hạ thấp thân phận. Ta nghĩ tới nghĩ lui mấy ngày, hình như cuộc tỉ thí này không quy định dùng vũ khí gì? Có giới hạn không?”
Ngu Hàm cười lạnh, liếc nhìn các vũ khí bên lôi đài: “Chỉ cần ngươi dùng được, cái gì cũng được.”
Đám đông ăn dưa thoáng nghi hoặc, cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không ai nói ra được.
Nghe vậy, Tiền Hâm phấn chấn, chạy đến cầm một cây trường thương. Hắn ta vốn muốn lấy trường đao, nhưng không cầm nổi, trong tiếng cười của mọi người, hắn ta đổi sang trường thương. Dù hơi nặng, nhưng ít ra còn múa được.
Trấn Quốc công Thế tử xoa trán không muốn nhìn tiếp. Đệ đệ kém cỏi thế này, không biết Hoàng đế có vừa lòng không? Nhưng đúng là mất mặt thật.
Một lão trung niên bên cạnh vuốt râu: “Nhị công tử làm vậy cũng thông minh. Vũ khí dài hơn một tấc là mạnh hơn một tấc. Tận dụng sự khinh địch của Lục hoàng tử, biết đâu lại có cơ hội thắng.”
Trấn Quốc công Thế tử thở dài: “Thắng, chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Mọi người im lặng. Nếu Lục hoàng tử mất danh tiếng, Lệ Quý phi e là sẽ không bỏ qua. Vậy nên, trận tỉ thí này chẳng ai được lợi.
Bao năm tránh được bao sóng gió, sao đột nhiên lại bị nhắm đến?