Thiếu niên có đôi tay trắng nõn, đầu ngón tay tròn trịa mang theo ánh sáng mờ ảo như ngọc thạch. Dù đang đào linh thảo, động tác của hắn vẫn toát lên một nét đẹp khó tả.
Một tiểu hồ ly lủi đến bên hắn, đôi mắt tròn xoe đảo lia lịa, nước dãi chảy xuống cằm, không ngừng nuốt nước miếng khi nhìn chằm chằm vào tay hắn.
Nó cũng chẳng rõ vì sao, chỉ là cảm thấy vị ca ca này thơm quá đi thôi~
Mùi hương ấy kí©h thí©ɧ con sâu thèm ăn trong bụng nó, khiến nó không thể kìm chế được!
Hơn nữa, còn có cảm giác rất quen thuộc, hình như đã ngửi thấy ở đâu rồi…
Thơm quá đi mất, bé con không nhịn được nữa rồi! Chỉ cắn một miếng nhỏ thôi nha~
Nó há cái miệng nhỏ, lao thẳng về phía bàn tay của Vân Túc.
Ngón tay thiếu niên khẽ lật, búng nhẹ một cái, những hạt bùn đất trên đầu ngón tay chuẩn xác rơi thẳng vào miệng tiểu hồ ly.
"???"
Hi Hi nhe răng trợn mắt, ra sức lè lưỡi nhổ bùn ra ngoài, tủi thân nhìn chằm chằm vào Vân Túc.
Nó hoàn toàn không ngờ sẽ đối diện với một đôi mắt đen sâu như hồ nước tĩnh lặng.
Khoảnh khắc tiếp theo, cả người Hi Hi cứng đờ, đôi mắt tròn xoe càng mở càng lớn, ngay cả lông trên chiếc đuôi bông xù cũng dựng đứng hết cả lên!
Bàn tay của Vân Túc chậm rãi vươn tới.
Thế nhưng, Hi Hi lại quên cả cách né tránh.
Nó bị hắn thuần thục bế lên, đặt trong lòng bàn tay. Một cơn gió nhẹ lướt qua, thiếu niên khẽ mở miệng, giọng nói lạnh nhạt nhưng dễ nghe như tiếng suối chảy: "Không ai dạy ngươi là không được tùy tiện cắn người sao?"
Hi Hi bừng tỉnh.
Nó cũng không biết bản thân vừa bị làm sao, chỉ cảm thấy như bị hút mất hồn vía…
"Nhóc này lại cắn người nữa à?"
Giọng Sở Quân vang lên từ phía sau.
Vân Túc ôm tiểu hồ ly đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt tai nó, chậm rãi nói: "Có lẽ chỉ là nghịch ngợm thôi."
"Đúng là nghịch ngợm thật. Lúc đầu nó còn định cắn ta nữa cơ."
Sở Quân cười híp mắt: "Tính khí nó khó chịu lắm đấy, biểu ca ta chạm vào một cái cũng bị ghét bỏ. Thế mà rơi vào tay ngươi lại ngoan ngoãn thế kia."
Mai Phất Quy vô cùng yêu thích Hi Hi, đặc biệt là sau khi nó giúp tìm ra cả một sườn núi đầy linh thảo. Hắn ôm chặt nó, định dâng tặng nụ hôn đầu đời.
Kết quả, suýt chút nữa bị Hi Hi cào nát mặt!
Vân Túc cúi đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng ngón tay thon dài xoa nhẹ phần da sau gáy tiểu hồ ly.
Sở Quân vẫn chưa thử thăm dò được gì từ hắn.
Bất chợt, Vân Túc mở miệng: "Cô vứt bỏ ngọc phù bảo mệnh… là vì lý do này sao?"
Bước chân Sở Quân thoáng khựng lại, nhưng ngay sau đó, nụ cười trên môi nàng càng thêm rạng rỡ.
"Thì ra biểu đệ đã sớm nhìn thấu rồi à."
Vân Túc đưa Hi Hi trả lại vào tay nàng.
"Không sợ bị Trấn Yêu Ty ghi hận sao?"
Sở Quân vừa nghịch đuôi Hi Hi, vừa thản nhiên nói: "Đều là kẻ cướp cả thôi, chẳng ai cao quý hơn ai. Hơn nữa, ta không nói, Phất Quy không nói, biểu đệ ngươi cũng không nói, thì ai biết được chứ?"
Nàng hờ hững tiến lại gần, ánh mắt chăm chú khóa chặt hắn: "Biểu đệ sẽ nói sao?"
Vân Túc lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Tựa như một tiếng thở dài.
"Cô thật to gan."
"Phú quý cầu nơi hiểm nguy mà."
Sở Quân ôm Hi Hi đi xa dần.
Vân Túc nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
"Đều là cường đạo sao?"
Nàng làm sao biết được Yêu Ngục vốn là thứ bị cướp đoạt mà thành?
Thực ra, ngay khi bước vào đây, Sở Quân đã nhận ra nàng từng đến nơi này rồi.
Một nghìn năm trước, khi nàng dạo chơi ở yêu tộc, nơi đây vẫn còn tồn tại. Nhưng khi đó, trên bầu trời không có vầng huyết nguyệt này.
Yêu Ngục này, đáng lẽ phải là một bí cảnh của yêu tộc mới đúng.
Không biết rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, để rồi bây giờ nó lại rơi vào tay hoàng tộc họ Sở, còn bị luyện chế thành Yêu Ngục!
Sở Quân vừa dùng tay trái thu hoạch linh thảo, vừa ném vào quyền trượng Đào Nguyên. Tay phải thì triệu hồi Mộc Mộc, ra lệnh cho hắn tranh thủ cơ hội mà hấp thu dưỡng chất.
Miệng thì lẩm bẩm, nhưng lại hạ giọng thủ thỉ với Hi Hi: "Tên Vân Túc đó có gì đặc biệt sao?"
Hi Hi đang nằm bò trên vai nàng, lí nhí đáp: "Hắn thơm lắm! Thơm đến mức bảo bảo không nhịn được muốn cắn hắn."
"Chỉ có vậy thôi?"
Hi Hi im lặng một lúc, không nói ra rằng nó cảm thấy mùi hương trên người Vân Túc rất quen thuộc.
Nhưng nó không nhớ ra mình đã từng ngửi thấy ở đâu.
"Hắn chắc là người tốt, bảo bảo rất thích hắn."
Hi Hi cũng không giải thích được, chỉ biết rằng lúc được Vân Túc ôm,cảm giác vô cùng dễ chịu~
Giống như khi được phụ thân ôm vào lòng vậy.
Sở Quân nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vậy thì hắn chắc chắn có vấn đề rồi."
"Tỷ tỷ sao lại không tin vào phán đoán của bảo bảo chứ!"
"Ta tin chứ." Sở Quân gật đầu, mỉm cười: "Ngươi chẳng phải cũng cảm thấy ta là người tốt sao?"
Bản thân nàng—một đại ma đầu khét tiếng—cũng được đánh giá là "người tốt". Nếu theo tiêu chuẩn của Hi Hi, vậy vị biểu đệ này hẳn là đồng loại với nàng rồi!
Hi Hi trố mắt, nghĩ nghĩ một lúc lại thấy hình như cũng không sai lắm!
Trong Yêu Ngục, những kẻ khác hoặc đang liều mạng chạy trốn, hoặc ra sức chém gϊếŧ yêu thú.
Không ai hay biết, có ba người đang cật lực vơ vét tài nguyên…
Tại Diễn Võ Đường, thỉnh thoảng lại có tân binh bóp nát Ngọc Phù Bảo Mệnh rồi bị truyền tống ra ngoài.
Những kẻ này đều cúi đầu ủ rũ, nhưng không lập tức rời đi mà chăm chú theo dõi tình hình bên trong Yêu Ngục trên bức họa trận pháp.
Đám đông vô cùng thắc mắc.
"Sở Quân bọn họ rốt cuộc đang làm gì vậy?"
Hứa Thiên Tứ cười lạnh: "Chưa biết chừng sớm đã chết sạch rồi. Quá tự cho là thông minh, ngay cả Ngọc Phù Bảo Mệnh mà cũng dám vứt đi."
Huyền Trọng liếc nhìn hắn một cái: "Hứa công tử quan tâm đến Sở Quân Quận chúa như vậy sao?"
"Ta sao có thể quan tâm đến cô ta? Tướng quân nói đùa rồi."
Ở một bên, Hạc Thanh lại đang mang vẻ mặt rầu rĩ.
Hắn đại khái đoán được Sở Quân hiện tại đang làm gì…
Nhưng vấn đề là…
Vị “Vân Túc” kia có khi nào cũng tham gia vào chuyện đó rồi không?!
"Thanh ca, sao huynh trông có vẻ không vui thế?"
Thiên Khuyết hiếu kỳ hỏi: "Lẽ nào trong đám tân binh này có người huynh để mắt đến, nhưng lại bị truyền tống ra ngoài rồi?"
"Không có đâu." Hạc Thanh nuốt trọn nỗi buồn vào lòng, cố gắng vờ vịt: "Ta vui lắm mà…"
Sở Minh Hiên không để tâm đến đám người đang thì thầm to nhỏ, ánh mắt vẫn chằm chằm dán vào bức họa trên trận pháp.
"A… Tứ đệ và Ngũ muội sao lại vô tình bị tách ra rồi?"
"Ngũ muội may mắn đấy, mấy người muội ấy gặp dường như là người quen."
Hắn giống như một vị huynh trưởng tận tâm, quan tâm đến sự an nguy của đệ muội mình.
Nhưng đột nhiên giọng hắn cứng lại.
Con ngươi co rút, vẻ mặt tràn đầy khó tin, hắn đột ngột bật dậy khỏi ghế.
"Đây là chỗ nào trong Yêu Ngục?! Sao lại có nhiều linh thảo đến thế?!"
Trong lòng Hạc Thanh chợt trầm xuống.
Khoảnh khắc tiếp theo toàn bộ mọi người đều nhìn thấy.
Cả một sườn núi tràn đầy linh thảo đã biến mất không còn một cọng!
Ba bóng người đang chăm chỉ ngồi xổm giữa bãi đất trống, cần mẫn thu hoạch như những lão nông chính hiệu!
Hạc Thanh trừng mắt nhìn kỹ, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ!
Xin thiên đạo giáng sấm sét đánh hắn tỉnh đi!
Hắn nhất định là đang mơ rồi!
Sở Quân Quận chúa và Mai Phất Quý càn quét tài nguyên thì cũng thôi đi… Nhưng cái người còn lại sao cũng giúp bọn họ thu hoạch linh thảo?!!
"Vân Túc" đó lại…
Điều khiến Hạc Thanh tuyệt vọng hơn chính là làm sao lại có người tìm được đến chỗ đó?!
Trước đó, ba người Sở Quân đã chôn Ngọc Phù Bảo Mệnh, bên ngoài vốn dĩ không thể nhìn thấy họ đang làm gì.
Nhưng bây giờ bọn họ lại bị phát hiện thông qua tầm nhìn của Sở Minh Châu!
Nói cách khác toàn bộ những người khác đều đang liều mạng thử luyện!
Mà ba người này lại đang trắng trợn vặt lông cừu của Trấn Yêu Ty?!
Cả khán phòng chết lặng.
Thiên Khuyết nuốt nước bọt: "Là… là cô ta phải không…?"
"Người đã nói trước khi vào sẽ thu hoạch cả trăm cân linh thảo ấy…"
Những người xung quanh như rơi vào trạng thái tê liệt, chỉ biết gật đầu vô thức.
Chúng nhân Trấn Yêu Ty nét mặt vô cùng vi diệu, cảm xúc phức tạp đến cực điểm.
Cái quái gì đây…
Thật sự là chuyện chỉ khi sống đủ lâu mới có thể chứng kiến được!
Nói được làm được thật luôn!!
Thời buổi này, có người dám trắng trợn vặt lông ngay trên đầu Trấn Yêu Ty sao?!