Chương 6: Gặp Phải Kẻ Điên

Rầm! Một tiếng vang thật lớn phát ra từ con ngõ tối đen.

Lúc này trời đã chuyển màu sang màu của hoàng hôn. Nguyệt Hạ phanh xe lại, cậu ngó nhìn vào bên trong. Bên tai vang lên tiếng cầu cứu của thiếu nữ, tiếng kêu đầy tuyệt vọng khiến Nguyệt Hạ giật mình vứt xe xuống vừa đi vừa gọi cảnh sát. Bé con không biết đánh nhau cũng bối rối chẳng biết làm sao, cuối cùng cậu vớ cái chà bồn cầu người ta vứt ở thùng rác đi tới đập vào đầu người đàn ông đang quay lưng kia.

Ông ta đau điếng trừng mắt quay lại. Nguyệt Hạ cắn răng đập thêm vài nhát nữa, nhưng người đàn ông chỉ bị đánh lén một lần vì mất cảnh giác. Lần thứ hai ông ta bắt được cái chà bồn cầu, tức giận ngẩng đầu lên.

"Bắt được rồi! Dám đánh lén tao à!"

Nói được một câu rồi lại kinh diễm vì mặt nhỏ của thiếu niên nên ngẩn ngơ một lát. Nguyệt Hạ rất ít khi dùng tới việc cần sức, thiếu niên đánh một chút thôi mà hai má đã hồng ửng lên, mắt hạnh cũng long lanh nước vì sợ hãi. Cứ như bong bóng động vào một cái nước mắt liền chảy xuống, gã đàn ông cứ ngẩn ngơ Nguyệt Hạ giằng cây chà bồn cầu không được.

Cậu cắn môi.

Lại không biết lôi từ đâu ra cây hút bồn cầu màu đỏ cắm một lực thật mạnh vào mặt ông ta. Ông già đang mê mẩn sắc đẹp bị một mùi thối chà hẳn vào mặt, ông ta cố gắng dùng sức kéo cây hút bồn cầu ra. Tiếng nôn ói liên tục được phát ra.

Mà bên này Nguyệt Hạ nhanh chóng đi đến bên nữ sinh nọ. Cô ấy sợ hãi co ro lại một góc, cả thân thể run rẩy mãi không chịu ngừng. Áo cũng bị xé rách một mảng lớn lộ hết da thịt. Nguyệt Hạ bối rối, cậu vừa vén áo cộc định cởi ra cho cô ấy mặc thì một cái áo khoác khác được ném vào.

Không biết cảnh sát đến từ bao giờ, người đàn ông kia đã bị còng đi. Người đưa áo khoác cho nữ sinh là một cảnh sát trẻ tuổi, mặt anh ta như bị trát màu đỏ cứ ậm ừ mãi không nói nổi một câu. Nguyệt Hạ khó hiểu, người cậu lo lắng hơn lại chính là nữ sinh này.

"Cậu không sao chứ? Tôi đưa cậu tới bệnh viện nhé."

Lúc này thiếu nữ nọ đột ngột ôm chặt lấy Nguyệt Hạ, cả người run rẩy mãi không chịu ngừng. Nguyệt Hạ sợ cô ấy có ám ảnh tâm lý nên vỗ nhẹ nhàng an ủi.

Sau cùng cậu vẫn đưa cô ấy tới bệnh viện, khi xong hết việc Nguyệt Hạ định rời đi nhưng nữ sinh nọ lại bắt đầu bất an, cô ấy nắm chặt lấy cánh tay Nguyệt Hạ run rẩy như muốn cầu xin cậu ở lại một chút.

Nguyệt Hạ mềm lòng, không nỡ đối xử với con gái quá vô tâm nên cậu đã ở lại một tí. Thiếu niên gọt quả táo, cắt thành những miếng con thỏ xinh đẹp để lên tủ. Tay của cậu bị thiếu nữ nọ nắm lấy không chịu buông ra.

"Tớ tên là Nguyệt Hạ. Cậu tên gì vậy?"

"Văn...." Thiếu nữ ngừng lại, trên mặt có chút giãy giụa xong lại chấp nhập, giọng nói khô khốc thốt ra một cái tên.

"Giản Nhụy. Hiện tại tôi tên là Giản Nhụy."

"Vậy từ hôm nay chúng ta là bạn nhé. Tớ mới đến đây đường xá vẫn chưa quen lắm, với lại chưa biết nhiều người lắm!"

"Được chứ?"

"Ừm... Ừm." Giản Nhụy hiển nhiên đã bị thái độ tích cực của cậu ảnh hưởng tới. Khuôn mặt căng thẳng cũng nở một nụ cười thuộc về độ tuổi. Xong nụ cười lại quá tươi tắn giả tạo, tựa như một người rất ít khi cười cố gắng cười để không dọa đối phương.

Nguyệt Hạ nào để ý nhiều như vậy, cuối cùng cậu cũng có một người bạn mới.

Chiều tối muộn người nhà Giản Nhụy mới tới, đó là một người đàn ông tóc bạc, ăn mặc rất thanh lịch từng cử chỉ đều cho biết đây là một người có học thức. Nguyệt Hạ quên mất không mang giấm về cho mẹ nên vội vàng rời đi, lúc đi còn không quên cho cô gái mạng xã hội của mình.

Nguyệt Hạ rời đi nụ cười trên môi Giản Nhụy vụt tắt.

"Tiểu thư...."

"Này, ông thấy bạn mới của tôi thế nào? Cậu ấy đáng yêu lắm đúng không?"

Thiếu nữ rất xinh đẹp, khí chất ngọt ngào như mùa xuân vậy. Thế mà bây giờ trên gương mặt đó lại lộ ra vẻ lưu luyến đầy phấn khích, sùng bái và có chút điên cuồng như một tín đồ gặp thần linh mà mình thích vậy. Cô ta chạm vào từng miếng táo, vuốt ve như được ban tặng.

Quản gia đứng gần đó nhíu mày.

1 năm trở lại đây tính cách tiểu thư đã thay đổi, vẫn là kẻ điên nhưng bây giờ giống kẻ điên thực thụ hơn. Trước kia tiểu thư đột nhiên nói mình không phải tiểu thư nhà họ Giản, nói mình bị Giản Nhụy đánh cắp cơ thể rồi làm loạn khắp nơi, gây rối với một nữ sinh dân thường khiến người ta ngã xuống nước suýt đuối. Lão gia và phu nhân rất đau đầu vì cô con gái của mình nên đã nhốt cô ấy vào trong phòng tối để cô ấy bình tĩnh lại.

Ai ngờ cô ấy lại trốn được ra ngoài cuối cùng lâm vào cảnh này.

"Cậu ấy đáng yêu quá... Nếu cậu ấy không chặn lại tôi đã gϊếŧ..."

"Tiểu thư, lão gia nói cô phải về rồi. Hình phạt còn chưa kết thúc."

"Vậy khi hình phạt kết thúc tôi có thể gặp cậu ấy chứ? Có thể chứ? Chúng tôi đã kết bạn rồi... Mà không được nếu trong lúc nhận hình phạt cậu ấy có bạn mới thì sao? Không được tôi không muốn về đâu."

Quản gia đã đoán trước được chuyện này, ông ta nhíu mày để hai vệ sĩ vào trói Giản Nhụy rồi rời đi.