( Xin chào các bạn đọc giả.
Mình là quản lý mới của truyện, chương này được tạo ra nhằm mục đích giúp mọi người theo dõi cốt truyện của 5 chương kế tiếp, nếu được mọi người có thể mua 5 chương đó để ủng hộ bạn quản lý cũ của truyện và nhận lại trải nghiệm tốt hơn.
Mình sẽ chính thức đồng hành cùng các từ chương 10, có sai sót mong được mọi người góp ý, mình CHẮC CHẮN sẽ sửa và đền bù thỏa đáng. Mong có thể đồng hành cùng các bạn.
Cảm ơn đã đọc.)
___
Y thu kiếm về, giữa mày bỗng tràn ra chút ôn nhu, dung hòa với vài phần sắc bén lạnh lẽo.
Y bước đến gần Lục Gia Niệm, vòng tay qua ôm lấy eo ngăn nàng lùi lại.
Lục Gia Niệm càng run rẩy sợ hãi, nụ cười cười Lục Cảnh U lại càng thêm dịu dàng, dường như muốn khiến người ta sa vào đó. Đầu ngón tay thô ráp lướt qua gương mặt trắng mịn của nàng, từng chút một lau đi son phấn bị nhòe trên môi, giọng nói ôn nhu dụ dỗ:
“Làm sao lại đến đây... Giường đã làm ấm rồi sao?”
Lời vừa dứt, cả Lục Gia Niệm và Lục Trạch An đều ngẩn ra.
Lục Gia Niệm hiểu rõ dụng ý của Lục Cảnh U, không dám quay đầu nhìn phản ứng của hoàng huynh, nàng tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Giường... gì cơ?”
Lục Trạch An chấn động nhìn hai người, lúc sau mới chợt phản ứng lại, không dám tin mà trừng Lục Cảnh U, thất thanh kêu lên:
“Ngươi... chẳng lẽ ngươi...”
Lục Gia Niệm im lặng cụp mắt, một tiếng thở dài mỏng nhẹ như sương tan vào màn đêm.
Đêm đã khuya, gió cũng thổi mạnh hơn, cuốn bay áo choàng chỉ được buộc vài nút lỏng lẻo của nàng.
Mơ hồ có thể thấy áo ngủ mỏng manh bên trong, áo lông vũ trễ xuống, trên cái cổ trắng ngần chi chít vết hồng, vạt áo lay động, bên trên đôi chân nhỏ xinh cũng loang lổ vết xanh tím.
Lục Cảnh U không hề phủ nhận, vòng tay ôm lấy nàng, trong ánh mắt thản nhiên của y còn có chút hứng thú, dường như đang thưởng thức một màn kịch hay, nhìn hai huynh muội kia chết lặng tại chỗ.
Cảnh tượng đó rơi trọn vào mắt Lục Trạch An, lửa giận bùng lên đến cực điểm, hắn đỏ mắt bất chấp cả thương tích, xông thẳng đến chỉ tay vào Lục Cảnh U, ngón tay run rẩy:
“Ngươi... Ngươi là cầm thú! Ngươi đã làm cái gì với muội muội ta hả!”
Nói xong, Lục Trạch An mặc kệ vết thương máu chảy đầm đìa, liều lĩnh lao đến.
Ngay lập tức, cấm quân quát lớn xông lên ngăn cản, thị vệ giữ cửa cũng xông lên, tiếng kêu gào phẫn nộ của tàn dư Lục thị làm chấn động màn đêm... cảnh tượng hỗn loạn.
Ánh mắt Lục Gia Niệm lập tức rời khỏi Lục Cảnh U, đầy lo lắng quay lại đỡ hoàng huynh, mười ngón tay mảnh khảnh run rẩy nâng lấy cơ thể sắp gục ngã của hắn, trong đôi mắt hạnh chứa đầy sự quan tâm và cảm động.
Ánh lửa và ánh trăng giao hòa lẫn nhau, chiếu rọi mặt đất phủ đầy bụi, giống như một màn sương mỏng bao phủ lấy bọn họ, ngăn cách y bên ngoài.
Bên trong làn sương đó mơ hồ phác họa hai dáng hình phẫn nộ vào đau thương.
Hai người tựa vào nhau, ngón tay đan chặt, thêm vài phần tình cảm sống chết có nhau, không có kẻ nào có thể thay thế được.
Lục Cảnh U như bị một mũi gai mềm châm trúng, khó chịu mà lùi lại một bước, ra hiệu cho thuộc hạ, lập tức đánh ngất Lục Trạch An.
“Hoàng huynh! Huynh mau tỉnh lại đi hoàng huynh!”
Đôi chân Lục Gia Niệm mềm nhũn quỳ sụp xuống, ôm lấy thân thể yếu ớt kia, không ngừng gọi tên Lục Trạch An, lại một lần nữa hoàn toàn phớt lờ Lục Cảnh U.
Điều đó khiến y thấy chướng mắt, tâm tình vừa mới tốt lên lại lập tức tan biến.
“Nếu hoàng tỷ muốn hắn chết ngay lập tức, thì cứ tiếp tục ôm như vậy đi.”
Lục Cảnh U lạnh lùng nhìn thoáng qua khung cảnh huynh muội tình thâm kia, khẽ hừ khinh miệt, hai tay chắp sau lưng:
“Còn nếu không muốn, thì hãy mau quay về làm việc mà hoàng tỷ nên làm.”
Lục Gia Niệm tức giận đứng bật dậy, bước nhanh tới trước mặt y, hít sâu một hơi chuẩn bị trút hết oán hận trong lòng ra.
Nàng hận không thể gϊếŧ nào y
ngay lập tức.
Nhưng vừa đối diện với đôi mắt đen kịt lạnh lẽo kia, nàng lập tức thua cuộc.
Nàng hiểu rõ, những lời y nói đều thật. Y chưa bao giờ cần hạ thấp mình để hù dọa ai.
Hiện tại sinh mạng của hoàng huynh nằm trong tay y, chỉ có thuận theo ý y mới mong có được chút hy vọng.
Lục Gia Niệm đành nuốt xuống mọi lời muốn nói.
Trong Kim Loan điện, lửa than cháy hừng hực ấm áp như mùa xuân, hoàn toàn khác biệt với tiết trời giá rét bên ngoài.
Lục Gia Niệm mất hồn bước vào, mệt mỏi cởi bỏ áo choàng, ngón tay chạm vào lớp áo ngủ mỏng manh duy nhất trên người, do dự nhìn bản thân trong gương đồng.
Chỉ nghĩ đến quy củ làm ấm giường, nỗi nhục nhã lập tức dâng trào trong lòng ngực, nút thắt vốn rất dễ tháo ra nhưng nàng lại không tài nào làm được.
Thời gian không còn nhiều, Lục Gia Niệm quyết tâm buông thả bản thân, cắn răng nhắm chặt mắt, mặc nguyên áo ngủ nằm xuống giường, kéo chăn phủ kín mít, chỉ chừa lại gương mặt nhỏ bé u sầu.
Chẳng bao lâu sau, cánh cửa gỗ khẽ động, tiếng bước chân Lục Cảnh U dần tiến đến gần.
Y ngồi xuống bên giường, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng, âu yếm dịu dàng như đang vuốt ve trân bảo. Nhưng sau đó lại không đủ thỏa mãn, ngón tay chậm rãi trượt xuống, lướt qua chiếc cổ trắng mảnh khảnh, đến lúc chạm vào mép áo ngủ thì dừng lại.
Rõ ràng chỉ là lớp lụa mỏng, nhưng trong tay y lại tựa rác rưởi chướng mắt, lông mày y khẽ nhíu, lạnh giọng nói:
“Hoàng tỷ đã quên cách làm ấm giường rồi sao?”
Trái tim Lục Gia Niệm run lên, theo bản năng co rụt vai, nàng gắng gượng trấn tĩnh mà khẽ ho một tiếng, rón rén dịch ra ngoài, dè dặt nói:
“Thời tiết không còn lạnh như mấy ngày trước, lửa than trong phòng cũng ấm áp, sẽ không khiến bệ hạ bị lạnh. Bệ hạ mau nghỉ ngơi đi, ta... xin cáo lui.”
Nàng đứng dậy định rời đi, Lục Cảnh U cũng không ngăn cản. Nàng mới vừa thở phào, bước chân nhanh hơn thì phía sau vang lên giọng nói u ám:
“Là Thôi ma ma dạy không tốt, hay là hoàng tỷ học không tốt?”
Lục Gia Niệm chết lặng tại chỗ, cắn cắn môi, chưa kịp nghĩ cách ứng đối thì nghe thấy Lục Cảnh U khẽ bật cười:
“Nghĩ lại thì hoàng tỷ thông minh như vậy, sao lại học không tốt được? Tất nhiên là lỗi ở Thôi ma ma rồi.”
Y tùy ý thưởng thức miếng ngọc bội xanh biếc bên hông, tiếng leng keng khiến lòng người càng thêm sợ hãi, đôi mắt y cong cong:
“Chút việc nhỏ thế này mà cũng không làm được, xem ra người này không cần giữ lại nữa. Nể tình người này đã từng hầu hạ hoàng tỷ, giữ cho bà ta toàn thây đi.”
Đồng tử Lục Gia Niệm co rút, vội xoay người, liên tục lắc đầu, giọng run rẩy:
“Không… không cần! Thôi ma ma dạy rất tốt, là ta vừa rồi quên mất thôi...”
Lục Cảnh U dường như đã đoán trước phản ứng của nàng, nụ cười của y càng thêm hài lòng, ngước mắt hỏi:
“Vậy bây giờ hoàng tỷ đã nhớ ra phải làm thế nào rồi sao?”
Lục Gia Niệm gật đầu, từng bước nặng nề chậm chạp tiến lại gần, thân thể căng cứng, hít thở khó khăn.
Nàng khó nhọc đưa tay lên tháo nút áo, vừa chạm vào đã run rẩy mất sức, hai tay dường như không chịu khống chế.
“Hoàng tỷ đang run... là sợ Trẫm sao?”
Ngón tay thon dài lạnh lẽo của Lục Cảnh U di chuyển trên thân thể mềm mại của nàng, thoạt nhìn như đang dịu dàng an ủi, nhưng chỉ trong chốc lát đã thuần thục cởi bỏ toàn bộ xiêm y của nàng. Y cụp mắt, ánh mắt sâu thẳm, môi khẽ cong lên, ghé sát bên tai Lục Gia Niệm, thấp giọng nói:
“Đây cũng đâu phải là lần đầu, Hoàng tỷ… vẫn còn chưa quen sao?”
Y cố ý nhấn mạnh âm cuối, đặc biệt kéo dài hai chữ “Hoàng tỷ”, mang theo một tầng hàm ý khó nói thành lời.
Lục Gia Niệm khẽ run rẩy, hơi nóng phả bên tai hòa cùng cơn lạnh lẽo dưới chân khiến sống mũi nàng cay xè.
Nàng sớm biết Lục Cảnh U thích như vậy, cho nên chỉ đành giả vờ như không nghe thấy, trong lòng lại vô cùng châm chọc.
Bọn họ thì được tính là tỷ đệ gì chứ? Có tỷ đệ nhà nào mà lại làm ra… loại chuyện này…
Y cố tình nói như vậy, chẳng qua chỉ để làm nàng nhục nhã, từng chút từng chút nghiền nát kiêu ngạo và tự tôn của nàng.
Chưa kịp hoàn hồn, Lục Gia Niệm đã bị cánh tay rắn chắc kéo vào lòng, lực đạo chặt chẽ không cho nàng nửa phần phản kháng. Lòng ngực nóng bỏng dán sát vào nhau, ngay cả hơi thở cũng mang theo ý đồ xâm chiếm rõ rệt.
Lục Cảnh U cúi đầu, cánh mũi vùi vào cổ nàng, cố ý lướt qua làn da mẫn cảm, thỏa mãn hít lấy hương thơm thanh khiết, bàn tay men theo những đường cong uyển chuyển trượt xuống.
Mái tóc dài đen như mực vương vãi, quấn quyện cùng tóc của nàng, không rời không bỏ.
Y ôm lấy Lục Gia Niệm bước về phía giường đã được làm ấm, bước chân vốn dĩ ung dung nay lại hiếm khi mang theo chút gấp gáp, xen lẫn niềm vui khó che giấu. Khóe môi y nhếch lên, nụ cười sâu thẳm chói mắt.
Ngón tay thon dài hữu lực khẽ vung lên trong không trung, từng lớp màn trướng buông xuống khiến ngọn nến lay động, ánh sáng mờ ảo soi chiếu hai bóng người quấn lấy nhau.
Rơi xuống theo màn trướng, còn có kiện áo ngủ bằng lụa mỏng kia.
…
Sáng hôm sau, ánh dương xuyên qua cửa sổ khắc hoa chiếu vào trong Kim Loan điện, chậm rãi bao phủ màn giường và lụa mỏng, dừng lại ở nến đỏ đã cháy tàn và phía trên giường rộng lớn.
Lục Gia Niệm vốn ngủ không sâu, lúc này mày cau chặt, đôi mắt khép hờ bất an chuyển động, hơi thở dồn dập như lạc vào ác mộng vô tận.
Bất chợt, một luồng gió lạnh len qua khe cửa thổi vào khiến nàng giật mình tỉnh dậy. Đôi mắt mở ra, ngơ ngác đánh giá xung quanh.
Kiện áo ngủ tối qua đã biến thành từng mảnh vải rải rác, có mảnh treo trên cổ tay và cổ chân nàng, có mảnh rơi tán loạn trên giường. Giữa hai chân và ngực chi chít dấu hôn và vết cắn.
Ánh mắt lại rơi xuống dưới, dưới thân mơ hồ có thể thấy vết trắng đυ.c chẳng thể gọi tên đọng lại, tim nàng khẽ thắt lại, vội vã quay đầu đi.
Sau một đêm bão tố cuồng loạn, toàn thân nàng rã rời, mềm nhũn như con thuyền sắp vỡ, ngay cả trở mình cũng khó khăn.
Khó khăn lắm mới dịch chuyển được vài tấc, bên tai chợt vang lên tiếng chuông leng keng trong trẻo.
Cúi đầu nhìn, chẳng biết từ khi nào trên cổ nàng đã đeo một chuỗi lục lạc bạc. Những chiếc chuông nhỏ tròn trịa sắc lạnh nằm trên da thịt trắng hồng xen lẫn vết đỏ, rung động chói mắt.
Hẳn là trong đêm tối mờ mịt, chuông bạc tùy ý lay động, âm thanh vang lên sẽ càng thêm êm tai đi…
Nghĩ đến đây, nỗi nhục nhã lại tràn đầy trong l*иg ngực, sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt, mà vành tai lại nóng bừng.
Để kìm nén cảm giác khó chịu, Lục Gia Niệm ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, vừa lúc thấy bóng dáng Lục Cảnh U.
Y đã rửa mặt chảy đầu thay xiêm y chỉnh tề, sống lưng thẳng tắp như tùng bách, sừng sững nơi cửa sổ, như thể đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì.
Ánh sáng buổi sớm chiếu rọi lên người y, triều phục thêu kim long sáng loé sáng lấp lánh, tôn lên vóc dáng cao ráo. Mái tóc đen như mực được buộc cao bằng kim quan, lộ ra gương mặt tuấn mỹ ngạo nghễ tràn đầy khí thế sắc bén, khiến người ta chỉ dám liếc nhìn một cái, sau lại liền không dám ngẩng đầu.
Cái bóng của y dưới ánh mặt trời càng thêm cao lớn, đến mức che đậy hơn phân nửa dáng người y, cũng che khuất cả chiếc giường phía sau.
Lục Gia Niệm thu mình trong cái bóng của y, trên người nàng chỉ còn vài mảnh lụa nát vụn, nàng vội vàng kéo chăn che đi làn da trắng nõn. Đôi mắt ngấn lệ long lanh nhìn về phía y.
Khoảng cách giữa hai người, như thể ngăn cách bởi trời cao và vực thẳm.
Lục Cảnh U đứng trong ánh dương rực rỡ, là tân đế kiệt xuất trong mắt thiên hạ. Còn nàng, chẳng khác nào đóa hoa hải đường rụng khỏi cành, chỉ có thể ở trong bóng tối không ai biết đến mà chậm rãi héo úa.
Chỉ có nàng hiểu rõ, sau lưng vị đế vương khiến muôn dân kính ngưỡng này, thực chất bên trong lại tàn ác đến mức nào.
Đêm qua Lục Cảnh U càng trở nên điên cuồng, trừng phạt nàng đến khi cổ họng nàng nghẹn ngào, nước mắt cạn kiệt vẫn không chịu dừng lại.
Nhưng không có cánh nào khác, nàng không thể chết, hoàng huynh vẫn còn nằm trong tay y.
Cắn răng chịu đựng cơn đau nhức khắp người, Lục Gia Niệm kéo chăn miễng cưỡng che lấy thân thể, gian nan bước xuống giường, trong tiếng chuông ngân vang từng bước tiến đến gần, cố gắng chống đỡ thân thể mà hành lễ, nhẹ giọng nói:
“Bệ hạ vạn an.”
Lục Cảnh U khẽ gật đầu, tâm tình dường như khá tốt, dưới hàng mi dài thấp thoáng ý cười, khóe mắt liếc qua người nàng.
Ánh sáng mặt trời lại càng sáng hơn vài phần, xuyên qua bóng tối chiếu lên người nàng, cũng soi rõ vệt nước mắt khô cạn. Tấm chăn theo động tác trượt xuống, thấp thoáng để lộ đường cong và cảnh xuân mê hoặc trước ngực.
“Hoàng tỷ hiếm khi dậy sớm như vậy.”
Hầu kết y khẽ động, ánh mắt dán chặt nơi đó không rời, khóe môi cong lên. Bàn tay ấm áp nâng lên khuôn mặt nàng, ngón tay khẽ vuốt đi vệt nước mắt, rồi thuận theo đi xuống vẽ vòng tròn trên khu vực phập phồng lả lướt bên dưới. Giọng nói trầm thấp đầy trêu chọc:
“Sao thế? Đêm qua không thấy đau sao?”
Cảm giác ngứa ngáy khiến Lục Gia Niệm run rẩy, thiếu chút nữa rên thành tiếng, nhưng vì lý trí và tự tôn còn sót lại nên cuối cùng cũng kìm lại được.
Sau khi hiểu được y vừa nói gì, trong đôi mắt phượng thoáng hiện lên sự nhục nhã và không cam lòng. Nàng cắn chặt môi, cố chấp không nói một tiếng, quay đầu né tránh ánh mắt nóng bỏng kia, cố lấy chăn che kín thân thể.
Nhưng Lục Cảnh U không những không nổi giận, mà ngược lại tâm trạng y lại càng tốt hơn.
Y hứng thú cúi người thưởng thức khuôn mặt nàng, không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm sống động nào, ý cười giữa chân mày tuấn mỹ càng rõ ràng, là sự thỏa mãn sau khi đạt được ý muốn.
Thấy vậy, l*иg ngực của Lục Gia Niệm nặng nề, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Thế nhưng nàng vẫn còn nhớ đến chính sự, nàng cưỡng ép bản thân bình tĩnh, nhân lúc tâm trạng Lục Cảnh U còn tốt, nàng suy nghĩ một hồi rồi dè dặt mở miệng thử hỏi:
“Bệ hạ, đêm qua... Hoàng huynh chỉ là nhất thời hồ đồ, dù sao cũng chưa gây ra đại họa, xin bệ hạ hãy tha cho huynh ấy!”
Lời còn chưa dứt, ý cười nơi khóe mắt Lục Cảnh U bỗng chốc cứng đờ, quanh thân toát ra khí lạnh, tâm trạng hứng thú vừa rồi đều tan thành mây khói.
Y đứng thẳng người, xoay người không muốn nhìn gương mặt vốn chẳng có y trong mắt, lòng bàn tay phía sau lưng âm thầm siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt, y cố kìm xuống lửa giận đang bùng cháy, lạnh lùng nói:
“Lục Gia Niệm, đừng được một tấc lại muốn thêm một thước.”
Nghe y gọi thẳng tên mình, Lục Gia Niệm cuối cùng cũng hiểu rõ, ánh mắt ảm đạm.
Có lẽ trong mắt Lục Cảnh U, việc không truy cứu tội mưu đồ bỏ trốn của nàng đêm qua đã là ân huệ, còn về việc hoàng huynh tự rơi vào bẫy của y, y tuyệt đối không cho phép nàng nhúng tay vào.
Sau khi trải qua những ngày đêm bị dày vò, Lục Gia Niệm đã học được cách nhìn mặt mà đoán lòng người.
Lúc này y đã thật sự nghiêm túc, nếu nàng còn tiếp tục cố chấp chỉ sẽ khiến y nổi giận, cuối cùng ngay cả bản thân nàng cũng khó mà bảo toàn.
Lục Gia Niệm sốt ruột, bàn tay siết chặt, mấy lần muốn nói rồi lại thôi.
Tất cả những đạo lý này nàng đều hiểu, nhưng người đó chính là hoàng huynh của nàng!
Huyết mạch tình thân, máu mủ ruột thịt, huống hồ hoàng huynh là vì nàng mới rơi vào tình cảnh như hôm nay. Chẳng lẽ nàng vì tham sống mà ngay cả dũng khí tranh đấu một lần cũng không có sao?
Vô vàn áy náy và tự trách cuối cùng lấn át lý trí, Lục Gia Niệm hạ quyết tâm, cúi đầu nhìn mặt đất lạnh lẽo, nghiến răng ép mình cuối người xuống, gần như nửa quỳ trước mặt Lục Cảnh U, do dự một lúc rồi mới cất giọng:
“Bệ hạ...”
Nhưng Lục Cảnh U không muốn lại nghe nàng nhắc đến chuyện này, y vờ như không thấy, sải bước định rời đi, vạt áo mang theo sượt qua chóp mũi nàng, mang theo một luồng gió lạnh buốt.
Thấy y sắp rời đi, trong lòng Lục Gia Niệm như có lửa đốt, ý niệm trong đầu càng thêm kiên định, trong lúc cấp bách không còn kịp nghĩ nhiều, nàng nghiến răng lao tới, túm chặt lấy vạt áo của y.
“Bệ hạ xin chậm đã!”
Lục Gia Niệm cất giọng kêu to, cánh tay nõn nà lộ ra khỏi chăn, gắt gao nắm chặt góc áo y không buông, cả người nàng bị kéo trượt về phía trước mấy tấc, đầu gối và lòng bàn tay bị cọ rách một lớp da.
Nhưng nàng chẳng còn tâm trí để ý tới cơn đau rát và cái lạnh thấu xương, dưới ánh mắt khó chịu và tức giận của Lục Cảnh U, nàng cắn răng nói:
“Hoàng huynh xưa nay vốn khiêm tốn hữu lễ, đêm qua nhất định là có hiểu lầm gì đó, xin bệ hạ đừng so đo với huynh ấy! Ta và hoàng huynh cùng nhau lớn lên, tình cảm sâu nặng, nếu như huynh ấy xảy ra chuyện gì, thì ta, ta cũng tuyệt đối không sống một mình!”
Nghe vậy, trong mắt Lục Cảnh U lóe lên vài phần kinh ngạc, trên gương mặt hoàn mỹ như xuất hiện vết nứt.