Chương 34: Lén ngắm hoàng tỷ mặc tiểu y

Chẳng bao lâu, tiếng đàn sáo, tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng cụng chén vang lên lẫn lộn, khiến người ta như đắm chìm trong chốn dịu ngọt chẳng thể tỉnh lại.

Đám tùy tùng tản đi tìm lạc thú riêng, Lục Cảnh U cũng giả vờ dạo quanh, sau khi tránh hết ánh mắt, lặng lẽ vòng tới cửa sau Thiên Hương Các, chớp mắt đã bắt gặp hai bóng người.

“Hay lắm, chiều nay nhận được tin của Tật Phong ta đã chờ ở đây từ sớm, không ngờ bây giờ ngươi mới tới.”

Thiếu các chủ Thẩm Văn Đàn cười đùa bỡn cợt, ung chiếc quạt gấp che nửa đôi mắt hoa đào, phong thái phóng khoáng tựa văn nhân thi sĩ, không hề lộ dấu hiệu nào của một thương nhân làm nghề buôn hương bán phấn.

Bên cạnh hắn, chính là bóng đen quen thuộc trong lãnh cung.

“Chủ thượng, mọi việc đã chuẩn bị thỏa đáng, vào trong trước rồi hãy bàn tiếp.”

Tật Phong lo lắng cho tình trạng Lục Cảnh U, tiến lên bảo vệ bên cạnh y.

Lúc này Thẩm Văn Đàn mới nhìn rõ thương thế kinh người của Lục Cảnh U, lập tức thu lại nụ cười, sắc mặt nghiêm trọng dẫn bọn họ theo hành lang bên đi vào Thiên Hương Các.

Đi tới lầu hai, vừa vặn gặp một thiếu nữ quen mặt bước ra từ nhã gian, vịn lan can hít thở để tỉnh rượu.

Gặp Lục Cảnh U, nàng ta rõ ràng cũng sững lại, rồi lập tức vỗ trán nhớ ra, trên môi nở nụ cười yêu kiều phong tình, yểu điệu tiến lên hành lễ.

Nàng ta chỉ khoác trên người một lớp tiểu y, như mây lướt nhẹ vẽ nên vóc dáng uyển chuyển, dây buộc quấn qua cổ trắng như tuyết và xương bả vai thanh tú, buông lơi tựa khẽ kéo là có thể tháo ra.

Ánh mắt của Lục Cảnh U thản nhiên đảo qua, không dừng lại lấy một khắc, trong đáy mắt vẫn bình lặng không gợn sóng, thậm chí còn mang vài phần không kiên nhẫn.

“Công tử, bộ dáng này của thϊếp có đẹp không?”

Thiếu nữ vốn quen chốn phong nguyệt, chẳng những không e dè, trái lại càng hứng khởi bước lên, cố ý trêu chọc nói:

“Đây là lụa hương vân đang thịnh hành trong cung, nghe nói Tam công chúa cũng mặc như vậy, không biết mặc trên người nàng sẽ quyến rũ đến nhường nào! Nếu người có cơ hội, nhất định phải lén ngắm một lần đấy!”

Nghe vậy, Lục Cảnh U gần như không thể nhận ra thoáng ngẩn người, bước chân tiến lên bỗng khựng lại tại chỗ, trong đôi mắt bị mái tóc đen che khuất thoáng lóe tia sáng.

Hoàng tỷ lại ưa chuộng loại y phục như thế sao... Trong đầu y hiện lên bóng dáng Lục Gia Niệm, tuy ngày thường nàng khoác chiếc áo choàng dày nặng, nhưng không khó để thấy eo nhỏ uyển chuyển, đào ngọc trước ngực tròn đầy, ngón tay ngắt hoa mềm mại, khiến cả tuyết trắng mai đỏ cũng phải lu mờ.

Khi hoàn hồn nhìn lại chiếc tiểu y trên người thiếu nữ, y bỗng thấy thuận mắt hơn nhiều.

Lời ấy không sai, hoàng tỷ mà khoác lên hẳn sẽ kiều mỵ động lòng người, nếu có cơ hội, y nhất định phải tận mắt chiêm ngưỡng.

Mặt mày tuấn tú của Lục Cảnh U nở nụ cười nhạt, ánh nhìn vốn lạnh lùng cũng dịu dàng đi nhiều, hiếm hoi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Đừng lắm lời, mau đi hầu hạ khách quý của ngươi, đừng quên chính sự đêm nay.” Thẩm Văn Đàn không vui tiến lên quát mắng, trong mắt hiện rõ mệnh lệnh không thể trái.

Thiếu nữ lập tức sa sầm mặt, chán ghét liếc vào nhã gian nơi Ngũ hoàng tử đang say mê tửu sắc, trên mặt viết rõ “Hắn ta không được”, bất đắc dĩ quay trở lại.