Cho dù phải chịu nỗi đau da thịt hay trả giá thảm khốc hơn, y cũng chẳng màng.
Vừa tỉnh lại từ cơn vui sướиɠ ấy, Lục Cảnh U vô tình nâng mắt, nụ cười lập tức khựng lại.
Nàng chẳng buồn liếc mắt nhìn y thêm một cái, tựa hồ thực sự chỉ đến ngắm mai, ánh mắt đã sớm rời khỏi y từ lâu.
Tuyết trắng mai đỏ, nàng uyển chuyển lướt qua giữa khung cảnh, đẹp tựa một bức tranh thủy mặc, chỉ riêng y là vết nhơ thừa thãi.
Lục Cảnh U siết chặt mười ngón tay, khớp xương cứng ngắc yếu ớt vang lên tiếng “rắc rắc”, ý cười nơi đáy mắt bị gió lạnh thổi tan, chỉ còn sót lại một mảnh âm trầm.
Đúng lúc ấy có một tiểu thái giám chạy qua, chắc là kẻ lạc khỏi đám đông ban nãy, sợ đến muộn không kịp giành được bữa tối, vội vã cúi đầu, cắm đầu cắm cổ lao đi giữa gió tuyết.
Lục Cảnh U không khỏi nhướng mày, dường như chợt nghĩ ra điều gì, lông mi dài như cánh quạ phe phẩy mấy cái, cuối cùng nét cười lại xuất hiện.
Y lặng lẽ bước mấy bước về phía tiểu thái giám, nhân lúc hắn ta cúi đầu chạy tới bất ngờ lao ra trước mặt, không lệch một tấc mà va thẳng vào.
“Bộp” một tiếng, cả hai ngã nhào xuống đất.
Tiểu thái giám nhanh nhẹn bật dậy, vốn đã bực bội sẵn, vừa thấy là Lục Cảnh U thì càng thêm ngang ngược, chỉ tay vào mặt y mà mắng chửi:
“Đồ súc sinh, đừng chắn đường! Muốn chết thì chết quách một bên đi, thật là xui xẻo!”
Quả nhiên, động tĩnh không nhỏ ấy khiến Lục Gia Niệm chú ý, không hiểu ra sao mà ngoảnh lại nhìn.
Tiểu thái giám chẳng hề hấn gì, đang vênh váo nạt nộ Lục Cảnh U, nói những lời lẽ thậm tệ chẳng lọt tai.
Còn Lục Cảnh U thì chật vật ngã sóng soài trên nền băng tuyết, dốc hết sức lực thử đứng dậy mấy lần, rốt cuộc vẫn chẳng thể gượng được từ mặt đất, khó nhọc hé đôi môi nứt nẻ muốn biện bạch, nhưng tiếng lại khàn đặc chẳng thành lời.
Có lẽ vì vội đi ăn cơm, tiểu thái giám chẳng buồn để ý thêm, hung hăng đá Lục Cảnh U một cước như đá hòn sỏi ven đường, khiến cho y trượt dài mấy trượng trên tuyết, máu tươi loang đỏ cả một khoảng, còn rực rỡ chói mắt hơn hoa mai đầu cành.
Lục Gia Niệm chau mày nhìn, vô thức bước lên một bước, sau khi sực tỉnh mới ngập ngừng dừng lại.
Nhưng chút động tác ấy vẫn lọt vào mắt Lục Cảnh U.
Y gượng gạo chống nửa thân, chậm rãi ngẩng khuôn mặt lấm tấm máu, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với nàng.
Trời chiều u ám, dáng hình mờ mịt trong gió tuyết, nhưng Lục Gia Niệm vẫn chẳng thể bỏ qua được ánh sáng bừng lên thoáng chốc trong đôi mắt y.
Ánh mắt thiếu niên trong trẻo sáng ngời, ngẩng đầu như ngước nhìn thần minh, gương mặt tuấn mỹ vô song trong khoảnh khắc ấy giãn ra, mang theo vui mừng khôn xiết cùng cảm kích khi được gặp lại, mong đợi bước tiếp theo của nàng.
Rõ ràng biết nàng là con cháu hoàng tộc, vậy mà chẳng thấy oán hận như với những kẻ khác, chỉ có trong sáng và kỳ vọng, như thể nàng vốn đã khác biệt.
Đời trước, Lục Cảnh U chưa từng nhìn nàng như thế.
Ban ngày họ chẳng hề gặp mặt, đến đêm khuya y sẽ kéo mở nút y phục của nàng, dùng mảnh vải bị xé rách, hoặc sợi dây mảnh quấn chuông bạc để trói buộc cổ tay nàng, giam nàng trong màn trướng để mặc sức dày vò.