Chương 7: Tấm chiếu mới

“Đúng là vô dụng.” Tần La Phu gật đầu, tỏ vẻ rất đồng tình.

Bùi Ngọc ngẩn người, tim nhói lên, có phần ấm ức: “Sư tỷ…”

“Cho nên, A Ngọc phải mau lớn, đừng để mình bị thương dễ dàng như vậy nữa, nếu không người thân của đệ sẽ đau lòng.”

“Vậy sư tỷ có đau lòng vì A Ngọc không?”

“A Ngọc là sư đệ của ta, tất nhiên ta sẽ đau lòng.”

Bùi Ngọc mỉm cười hạnh phúc, lại sợ bị sư tỷ phát hiện, vội vàng chuyển sang đề tài khác.

“Quy Nghi sư tỷ, phía trước chính là Đinh Lan Thành, chúng ta có cần vào thành hôm nay không?”

[Tỷ tỷ, phát hiện một trong các nam chính, Dung Liên, đang ở Đinh Lan Thành. Chúng ta cần hoàn thành cốt truyện phụ ở đó.] Giọng nói vui vẻ của 211 vang lên trong đầu.

Tần La Phu, tên chữ là Quy Nghi. Đệ tử duy nhất của Thanh Liên Kiếm Tôn, thủ tịch đệ tử của Thiên Diễn Tông, cũng là chưởng môn tương lai.

“Không vội, nghỉ tạm một đêm tại đây, ngày mai vào thành.”

Đinh Lan Thành người qua kẻ lại tấp nập. Bùi Ngọc chẳng khác gì một tiểu tử chưa từng thấy cảnh đời, lôi kéo Tần La Phu đi hết chỗ này đến chỗ khác.

“Sư tỷ, đệ muốn ăn kẹo hồ lô.”

“Sư tỷ, trâm này đẹp quá, hợp với tỷ lắm.”

“Sư tỷ, cái người nhỏ này giống thật quá, ăn được không?”

“Sư tỷ sư tỷ, mau tới xem, hai cái người giấy kia động đậy kìa.”

Thấy Bùi Ngọc sắp vòng ra phía sau màn biểu diễn rối bóng, Tần La Phu vội kéo cậu lại: “A Ngọc không được, đệ xông vào sẽ ảnh hưởng việc buôn bán của người ta.”

Bùi Ngọc đỏ mặt, tay bị sư tỷ nắm lấy khẽ co lại.

Tần La Phu kéo cậu đến trước sân khấu rối bóng, hai người cùng ngồi xuống ghế nhỏ.

Trên sân khấu là vở Bạch Xà truyện, Bạch Xà và Thanh Xà hóa thành nữ tử xinh đẹp gặp gỡ phàm nhân Hứa Tiên.

Xem được một lát, Bùi Ngọc không nhịn được lầu bầu: “Tên Hứa Tiên này ngốc quá đi, bị hai con rắn xoay vòng vòng còn chẳng hay.”

“Còn nữa, người và yêu khác đường, làm sao có thể kết hôn rồi sinh con được, rõ ràng là nghịch thiên đạo.”

Con người và yêu thú sinh ra con cái đa phần thể chất yếu ớt, dễ chết yểu. Trong yêu vực vốn tôn sùng kẻ mạnh, điều đó bị xem là ô nhục, yêu tộc không ưa gì.

Còn ở nhân giới, bán yêu vì khác biệt với người thường, trên người mang một phần đặc điểm yêu thú nên cũng bị xem là dị loại, ai ai cũng căm ghét. Tóm lại cả hai bên đều chán ghét bán yêu.

“Bạch Xà tu hành nghìn năm, sắp vượt kiếp thành tiên mà lại đâm đầu vào yêu đương, tự hủy đạo hạnh, đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.”