[Hướng dẫn dành cho thí sinh trò chơi của các vị thần]
[Một, trò chơi của các vị thần không có bất kỳ luật lệ nào]
[Hai, mong tất cả thí sinh tuân thủ một nguyên tắc cơ bản: trò chơi là trên hết, mạng sống đứng thứ hai]
[Ba, sau khi tiến vào trò chơi thí sinh không thể thoát ra cho đến lúc c·h·ế·t]
Phía sau còn rất nhiều nội dung, nhưng đều là những thứ hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi. Trần Hoành có thể mơ hồ đoán ra sau ba hướng dẫn này có lẽ còn có hướng dẫn thứ tư.
“Tại sao không thông báo nội dung mặt sau tờ giấy cho thí sinh? Là quy tắc ẩn để thí sinh tự mò mẫm sao?”
Trần Hoành day trán, nghĩ đến một điểm mà hắn luôn cảm thấy bất thường.
“Trò chơi của các vị thần… Tại sao gọi là trò chơi, nhưng mình lại bị gọi là thí sinh?”
Bất kể là thông báo ban nãy hay tờ giấy ghi những hướng dẫn trước mặt đều gọi Trần Hoành là thí sinh chứ không phải người chơi.
Hắn tiếp tục đọc xuống dưới, ánh mắt vốn luôn bình tĩnh như mặt hồ cuối cùng cũng gợn sóng.
[Đây là một trận ch·ém gi·ết không hồi kết]
[Bạn có thể mất đi tất cả, nhưng cũng có thể đạt được tất cả]
[Mỗi vòng chơi, người chiến thắng cuối cùng sẽ có được một cơ hội ước nguyện]
[Nguyện vọng của người chiến thắng sẽ được thực hiện vô điều kiện bởi những người tạo ra trò chơi của các vị thần, bất kỳ nguyện vọng nào cũng có thể thực hiện]
Ngón tay Trần Hoành đang ấn trán hơi run rẩy.
Bất kỳ nguyện vọng nào… cũng có thể thực hiện?
Trần Hoành sững sờ trong giây lát, hắn dường như cảm nhận được từng nhịp đập chậm rãi của khối u trong đầu.
Chính khối u này đã tuyên án tử hình cho hắn.
Đúng vậy, Trần Hoành mắc ung thư não, bác sĩ tuyên bố hắn chỉ còn sống được thêm ba tháng, mọi biện pháp điều trị chỉ có thể kéo dài sự sống thêm chút ít.
Sau một thời gian điều trị trong bệnh viện, Trần Hoành đã chọn từ bỏ trị liệu và trở về nhà.
Trần Hoành chỉ nhớ rõ mình đã dùng một ít thuốc an thần nên mới miễn cưỡng chợp mắt được, khi tỉnh lại thì đã bị khóa chặt vào ghế.
Thậm chí đến cách thức bị lựa chọn hay việc đến nơi này bằng cách nào hắn đều không hề hay biết.
Sau một thoáng tự hỏi, ánh mắt Trần Hoành dần trở nên điên cuồng.
Việc nó nói có thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào là thật hay giả cũng không quan trọng.
Bản thân hắn chỉ còn hơn hai tháng để sống.
Cứ liều một phen thử xem, nếu thật sự có thể thực hiện nguyện vọng, vậy thì hắn có thể tiếp tục sống.