Cảm giác lạnh buốt không ngừng chảy dọc xuống má.
Trần Hoành khẽ nhíu mày, từ trên ghế tỉnh lại.
Mọi thứ hiện ra trước mắt khiến hắn hơi sững sờ.
"Đây là đâu?"
Trần Hoành nhìn bốn phía xung quanh.
Không gian nhỏ hẹp chật chội, chỉ có một bộ bàn ghế đơn giản cùng một chiếc giường, với một lan can sắt chặn lại lối ra duy nhất.
Bên ngoài hành lang dài tràn ngập sương mù dày đặc, khiến hắn không thể nhìn thấy tình hình bên ngoài.
“Nơi này là phòng giam sao?”
Trần Hoành theo thói quen ấn ấn thái dương, lúc này mới phát hiện tay mình ướt nhẹp.
Hắn nhìn ngón tay, trên đó dính đầy máu tươi.
Hắn ngẩng đầu, đồng tử co rụt lại.
Chỉ thấy máu tươi sền sệt nhỏ giọt từ trần nhà, đáng sợ hơn là trên trần chi chít những vết trầy xước, thậm chí có thể thấy một vài mảnh móng tay gãy cắm sâu trong đó.
Là móng tay người.
Hắn định đứng dậy đổi sang chỗ khác, lại phát hiện cổ chân mình bị một sợi xích khóa chặt vào ghế.
Còn ghế thì không thể di chuyển được, chân ghế được đúc cố định vào sàn nhà kim loại.
Ngay lúc này, từ khắp nơi vang lên một thứ âm thanh kỳ lạ, giống như có người nào đó đang giả giọng của phát thanh viên.
“Alo alo, mọi người có nghe rõ không?”
Giọng nói khàn khàn kỳ quái, kèm theo một nụ cười cực kỳ điên cuồng.
“Xin chào các bạn thí sinh, chào mừng đến với trò chơi của các vị thần, tôi là người hướng dẫn của đám người mới các bạn.”
Rồi giọng nói ấy lại tự nói chuyện một mình.
Các bạn thí sinh?
Trần Hoành nhanh chóng nắm bắt thông tin này, quả nhiên nơi đây không chỉ mình hắn?
Hắn nhìn về phía hành lang dài đầy sương mù, đáng tiếc vẫn không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì, bên ngoài cũng rất yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào.
“Trước khi các bạn phát ra những âm thanh ngu ngốc, xin hãy cầm lấy tờ giấy trước mặt và đọc kỹ nó.”
“Tôi sẽ cho các bạn năm… à không, ba phút.”
Trần Hoành phát hiện trên bàn trước mặt đúng là có một tờ giấy, nhưng hắn biết rõ nơi đó vừa nãy hoàn toàn chẳng có gì cả.
Không có bất kỳ cơ quan nào, cũng không có bất kỳ dị thường nào, tờ giấy ấy cứ như vậy đột nhiên xuất hiện trên bàn.
Trần Hoành lau mặt, máu loãng từ trên trần nhà không ngừng nhỏ giọt lên mặt, khiến khuôn mặt vốn điển trai của hắn nhuốm đầy vẻ máu me.
Hắn cầm lấy tờ giấy trên bàn và bắt đầu đọc.
Phần lớn nội dung trên tờ giấy hắn không thể hiểu nổi - đó là một cảm giác khá trừu tượng, tất cả con chữ hắn đều có thể nhận ra, nhưng khi đọc xong một lần thì lại lập tức quên sạch những chữ đã xem, từ trên xuống dưới hắn chỉ nhớ được mấy câu ít ỏi.