Ngón tay Tư Dương lướt trên màn hình: [Vậy ba ngày nữa đi, ăn lẩu thế nào? Tôi thích ăn cay.]
Bên kia, Lan Cẩn Tu không ngờ lần hẹn này lại thuận lợi thế, vội vàng đáp lại: [Được, vậy quyết định thế nhé, ba ngày nữa tôi đến đón cậu.]
Chờ mãi không thấy Tư Dương trả lời nữa, anh lại không kìm được mà lật đi lật lại vài câu trò chuyện ngắn ngủi vừa rồi. Xác nhận mình nói năng không có gì sơ suất nhưng vẫn không thấy hồi âm, chắc là cuộc trò chuyện đã kết thúc. Anh cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại hồi lâu, cuối cùng mới không cam tâm đặt máy xuống.
Lẩu bò cay nồng đi cùng cao nhân, sự kết hợp này thực sự có chút kỳ lạ. Lan Ngọc Trác nhìn Tư Dương đang thuần thục thả đồ vào nồi, lại nhìn sang ông anh trai đang không ngừng đưa thêm nguyên liệu cho đối phương, thi thoảng còn giới thiệu đôi câu về nguồn gốc thực phẩm, cả người cô cứ như đang trên mây. Đây có phải anh trai cô không vậy? Không lẽ bị ai "nhập" rồi?
Thấy Lan Ngọc Trác ngồi ngẩn ngơ không nói lời nào, Tư Dương đưa túi linh sa đã chuẩn bị sẵn cho cô: “Đây là thứ cô cần.”
Lan Ngọc Trác vội vàng hoàn hồn, cung kính đón lấy bằng hai tay: “Đa tạ tiền bối!”
Sau đó cô cẩn thận cất đi chứ không mở ra ngay tại chỗ, dù trong lòng đang ngứa ngáy muốn xem đến phát điên. Ngày đó, cô mang chút linh sa ít ỏi mà Tư Dương cho về, sư phụ cô đã kích động đến mức bế quan vẽ bùa ngay lập tức.
Dù sư phụ Thượng Kỳ Thủy chỉ là cung phụng của Lan gia nhưng địa vị lại ngang hàng với các trưởng lão nhờ công lực vẽ bùa thuộc hàng đếm trên đầu ngón tay trong giới huyền môn.
Để duy trì một gia tộc lớn, bùa chú và đan dược là thứ không thể thiếu. Nếu không có ông bảo lãnh, anh em cô sớm đã bị Lan gia đuổi đi từ lâu, làm sao còn sống được dưới bóng mát gia tộc đến tận giờ, nhất là với tình trạng sức khỏe của anh cô.
Vậy nên trước khi bản thân đủ mạnh để độc lập, chỉ có sư phụ tốt thì anh em cô mới có đường sống. Hơn nữa cô từ nhỏ lớn lên bên cạnh sư phụ, sớm đã coi ông như cha, có thứ gì tốt cô đương nhiên muốn dành cho ông.
Nghĩ đến dáng vẻ vui sướиɠ như vớ được chí bảo của sư phụ, Lan Ngọc Trác lại không nhịn được cảm ơn lần nữa: “Số linh sa này đủ để bùa chú của sư phụ em tăng thêm một bậc uy lực, tất cả là nhờ tiền bối. Em xin lấy trà thay rượu kính tiền bối một ly!”
Tư Dương cười bưng ly nước đá mát lạnh lên: “Không cần khách sáo vậy đâu. Đừng có suốt ngày ở cạnh mấy ông đồ cổ rồi nói năng hành xử cũ kỹ theo, người trẻ tuổi thì nên hoạt bát chút mới đáng yêu. Em cũng đừng cứ một câu tiền bối hai câu ngài mãi, trực tiếp gọi tôi là Tư Dương ca đi.”
Đã tiếp xúc với vòng tròn này, sau này chắc chắn còn nhiều dịp qua lại, nhất là khi cậu còn trông chờ cái cửa hàng nhỏ của mình hốt bạc mỗi ngày. Đối với Lan Ngọc Trác, cậu thấy ấn tượng khá tốt, thay vì kiểu cách giả tạo, cậu thích kiểu người làm việc nhanh nhẹn thế này hơn.
Lan Ngọc Trác lập tức “bắt quàng làm họ”: “Anh Tư Dương!”
Dù tính theo tuổi tác cô lớn hơn Tư Dương tận bốn tuổi nhưng tiếng “anh” này cô gọi vô cùng cam tâm tình nguyện!
Tư Dương cười cười rồi bắt đầu không khách khí nhúng thịt bò vào nồi. Lan Cẩn Tu cũng gắp những đồ đã chín để vào đĩa của Tư Dương cho nguội bớt. Lan Ngọc Trác vừa cắn đũa vừa nhìn sự ăn ý không cần lời nói giữa hai người - một người ăn, một người lẳng lặng phục vụ - mà đầy bụng nghi hoặc. Anh trai cô thân thiết với Tư Dương từ bao giờ thế?