“Sau đó, vì ân oán của đời trước, họ bị người ta ám hại. Tôi sinh ra đã mang tâm bệnh này, nếu không nhờ em gái thiên phú hơn người, được vị cung phụng của Lan gia thu nhận làm đồ đệ thì có lẽ tôi đã sớm chết vì âm sát rồi.”
“Em gái tôi những năm qua cũng vì bị tôi liên lụy mà vô cùng vất vả. May mà cô ấy gặp được một người sư phụ tốt, giúp tôi cũng được hưởng lây chút lợi ích. Thế nên nếu một khi Thượng đại sư có mệnh hệ gì, Lan gia chắc chắn sẽ không còn chỗ cho em gái tôi dung thân nữa."
Lan Cẩn Tu nhìn Tư Dương với ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Dù trong giới huyền môn, anh em tôi có lẽ chẳng giúp gì được cho cậu nhưng ở thế giới phàm tục, tôi vẫn có chút năng lực. Sau này nếu cậu gặp chuyện vụn vặt nào phiền phức, cứ việc sai bảo tôi chạy chân."
Tư Dương khẽ cười một tiếng: "Đệ tử chạy chân cho tôi cũng không dễ làm đâu đấy."
Lan Cẩn Tu cũng nhếch môi cười nhẹ: "Tôi sẽ nỗ lực."
Hiện tại bên trong cơ thể Lan Cẩn Tu đã có trận pháp để cân bằng âm sát, phong thủy của nơi này tự nhiên cũng cần phải điều chỉnh lại cho phù hợp. Tuy nhiên, Tư Dương thực sự không am hiểu lĩnh vực này. Trước đây cậu chỉ thấy phong thủy thú vị nên đọc vài quyển sách chứ chưa hề nghiên cứu sâu, vì vậy cậu chỉ nhắc nhở Lan Cẩn Tu một câu chứ không trực tiếp can thiệp.
Tiếp đó, Lan Cẩn Tu đưa Tư Dương sang tham quan căn biệt thự bên cạnh. Ngay tại chỗ, Tư Dương quyết định chốt mua căn nhà đó. Nhờ có thêm khoản thu nhập bất ngờ từ Lan Cẩn Tu, sau khi mua nhà, Tư Dương vẫn còn dư lại gần mười triệu tệ, vừa vặn để cậu thoải mái ở khách sạn trong thời gian chờ hoàn thiện trang trí.
Bản thân Tư Dương tuy không phải là kẻ tham đồ hưởng lạc nhưng từ nhỏ đã được nuôi nấng trong cảnh cẩm y ngọc thực. Từ lúc bắt đầu biết ghi nhớ, cậu đã được sư tôn nuôi dạy bên cạnh, tu luyện công pháp cao thâm nhất, dùng linh khí tốt nhất, mặc hoa phục sang trọng nhất và dùng những thực phẩm chứa linh khí thuần túy nhất. Hơn nữa, tài nguyên của Ô Sơn vô cùng phong phú, là nơi giàu có bậc nhất nhì trong toàn tu tiên giới. Sống trong nhung lụa đã quen nên khi có điều kiện, cậu càng không muốn bạc đãi bản thân.
Hai mươi năm đầu của kiếp này, mười năm trước vì tu vi có hạn nên chưa thể mở được Hồn phủ, cậu đi theo ông ngoại trải qua mười năm cuộc đời của một phàm nhân đúng nghĩa với cơm canh đạm bạc nhưng cũng chưa từng phải mặc không ấm hay để bụng đói. Sau này dù đã mở được Hồn phủ - nơi chứa đựng vô tận thiên tài địa bảo, chỉ cần tùy tiện lấy ra một hai món là có thể sống xa hoa bậc nhất thế giới này - nhưng Tư Dương lại thấy như vậy thật vô vị.
Có lẽ mười năm bình đạm đó đã cho cậu cảm nhận được những niềm vui rất riêng của phàm nhân. Dù hiện tại đã khôi phục tu vi nhưng có những điều không thể quay lại, cuộc sống cũng chẳng nhất thiết phải lấy chuẩn mực ngày xưa làm thước đo. Những vật ngoài thân ấy, khi có điều kiện thì sống tốt một chút, còn lúc không có, cậu theo ông ngoại lên núi đào rau dại cũng thấy chẳng sao.
Chỉ tiếc rằng mệnh số của ông ngoại cậu bình thường, không gánh nổi quá nhiều phúc trạch, cho nên dù có năng lực để giúp ông sống sung sướиɠ hơn khi về già, cậu vẫn không làm gì cả. Cậu cũng có thể giúp ông kéo dài thọ mệnh nhưng thọ mệnh kiếp này vượt quá giới hạn vốn có sẽ tiêu hao phúc vận của kiếp sau. Vì vậy, Tư Dương chỉ lặng lẽ ở một ngôi làng nhỏ bầu bạn với ông đi nốt quãng đời còn lại.