Ma khí và âm sát tuy có nét tương đồng nhưng bản chất lại khác biệt. Âm sát là kết quả của ác nghiệp, nếu cưỡng ép hấp thụ để tu luyện thì kết cục sẽ giống như Hạ Bác Dịch, tự chuốc lấy diệt vong.
Trong khi đó, ma khí cũng là một loại linh khí của thiên địa, vốn không phân biệt thiện ác. Chỉ là những tu sĩ dùng ma khí tu luyện thường hành sự tùy tâm, phóng khoáng không kìm chế, nên khi độ kiếp thường bị thiên đạo "thanh toán" nặng nề hơn.
Trong mắt những tu sĩ tu luyện bằng linh khí vốn luôn khắc kỷ phục lễ, lâu dần, ma tu bị coi là tà ma ngoại đạo.
Có thể nói, người mà Lan Ngọc Trác nhắc đến thực sự là sinh không gặp thời.
Lan Ngọc Trác vốn đang tràn đầy mong đợi, nghe xong những lời này thì ánh mắt hơi trầm xuống. Nhưng có lẽ những lời tương tự cô đã nghe quá nhiều nên rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, chuyển sang chuyện khác: "Vậy phiền tiền bối cho tôi xin số tài khoản, tôi sẽ tập trung thù lao từ các nhà rồi chuyển khoản một lượt cho ngài."
Tư Dương vốn định dùng WeChat cho tiện nhưng nghĩ lại, cậu lấy ra một tấm danh thϊếp rồi viết số thẻ vào mặt sau. Tấm danh thϊếp đó là do Chu Phóng nằng nặc đòi làm cho cậu, bên trên có in địa chỉ cửa hàng trực tuyến.
Tư Dương làm nghề bán bùa chú, nếu bán cho người bình thường thì chỉ dựa vào vận may nhưng nếu bán cho người trong giới - những kẻ thực sự biết nhìn hàng - thì đây chính là một nguồn tài lộc lớn.
Cậu đã bấm quẻ thấy chuyến này tài vận bùng nổ, quả nhiên tính không sai chút nào.
Lúc này, Diêu Lỗi nhà họ Diêu dẫn theo Diêu Tín tiến lại gần, cúi đầu chào Tư Dương đầy trịnh trọng: "Kẻ hèn này là Diêu Lỗi ở Hải Thành, vừa rồi cháu trai tôi có điều đắc tội, mong đạo hữu lượng thứ bao dung. Đại ân cứu mạng hôm nay, Diêu mỗ suốt đời khó quên..."
Diêu Lỗi chưa kịp nói hết câu, Tư Dương đã giơ tay ngắt lời, mỉm cười đáp: "Diêu đạo hữu khách khí rồi. Điều kiện cứu người chúng ta đã thỏa thuận từ trước, thuận mua vừa bán, xong việc rồi thì không cần nhắc đến ân huệ. Chuyện ở đây cứ giao lại cho các vị thu xếp hậu quả, khi nào âm sát tan sạch, chiếc chuông nhỏ tự nhiên sẽ trở về tay tôi, các vị không cần bận tâm. Nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép đi trước một bước."
Mấy vị chân nhân do tiêu hao chân khí quá nhiều đang ngồi điều tức cũng vội vàng đứng dậy tiễn khách. Hiện tại thời cơ không thích hợp, họ cũng không còn đủ tinh lực để kết giao sâu thêm, sau khi thành tâm cảm ơn thì cũng chẳng kịp nói thêm lời nào. Việc giới huyền học đột ngột xuất hiện một nhân vật trẻ tuổi bản lĩnh như vậy khiến họ vẫn còn hơi ngỡ ngàng, chắc chắn sau này phải tìm hiểu kỹ lại.
Những vị này bình thường vốn quen được người đời cung phụng, nếu là chỗ riêng tư thì không sao nhưng giữa chốn công khai thế này, dù có tâm muốn theo chân kết giao thì vẫn phải giữ chút thể diện. Vì vậy, họ đồng loạt nháy mắt với đám vãn bối nhà mình, ra hiệu cho chúng dùng kỹ năng giao tiếp khéo léo để bắt chuyện với Tư Dương.
Thế nhưng, đám trẻ vừa nhận tín hiệu, còn chưa kịp hành động thì đã thấy Tư Dương biến mất ngay trước mắt. Nhóm thanh niên sững sờ, còn các bậc trưởng bối thì nheo mắt nhìn theo, có người trầm giọng cảm thán: "Chẳng lẽ ngoài các đại gia tộc ra, thực sự còn những vị cao nhân lánh đời chưa từng xuất thế sao? Vừa rồi có ai nhìn ra môn đạo gì không? Người đó thực sự là một thiên tài trẻ tuổi hay là một lão quái vật giữ được dung mạo thanh xuân nhờ tu vi?"
Thiện Tế đại sư của chùa Linh Cốc niệm một câu Phật hiệu rồi nói: "Nay huyền môn suy vi, nếu thực sự có cao nhân lánh đời xuất thế thì cũng chưa chắc đã là chuyện xấu."