Chương 27

Lời vừa thốt ra, Lan Ngọc Trác theo bản năng ngẩn người, mà ánh mắt Hạ Lăng Thiên đứng bên cạnh cũng lập tức thay đổi. Những lời này nghe chẳng khác nào kẻ lừa đảo, việc chưa bắt đầu đã trực tiếp đòi hỏi lợi ích, hoàn toàn là phong cách của đám bịp bợm giang hồ.

Hạ Bác Dịch kia có thể coi là một khối u ác tính của toàn bộ giới huyền học. Nếu không giải quyết dứt điểm, sau này chẳng biết hắn còn gây ra bao nhiêu thiên tai nhân họa, thậm chí có thể leo thang đến mức quốc nạn. Hiện giờ, mười một vị chân nhân đã sẵn sàng chấp nhận hậu quả thân tử đạo tiêu để cùng hắn ngọc nát đá tan. Dù đại họa có thể được trừ bỏ nhưng việc mất đi nhiều tiền bối như vậy đối với giới huyền học mà nói là một tổn thất không thể cứu vãn.

Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong như thế, cậu ta lại chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân? Ánh mắt Hạ Lăng Thiên nhìn Tư Dương đã lạnh lẽo đến cực điểm, thậm chí còn mang theo vài phần trào phúng. Kẻ lừa đảo này dám lừa tới tận mặt bọn họ, thật đúng là tìm chết.

Họ còn chưa kịp lên tiếng, mấy người xung quanh thấy người nhà họ Lan dẫn theo một kẻ lạ mặt đi lên cũng không nhịn được mà vây lại. Một người trong đó mở miệng:

"Vậy xin hỏi vị đạo hữu này, rốt cuộc cần điều kiện gì anh mới chịu ra tay? Nếu có thể giải quyết Hạ Bác Dịch, đồng thời bảo toàn mạng sống cho sư bá tôi, chỉ cần Lữ Cảnh Minh này làm được, nhất định sẽ nghĩa bất từ nan!"

Lan Ngọc Trác sực tỉnh, vội vàng lên tiếng giới thiệu:

"Vị này là người nhà họ Lữ ở Trung Đô. Lữ Trung Đình, người lần trước cùng tôi xử lý vụ âm thai chính là nhị thúc của cậu ấy. Trong số mười một vị chân nhân ở đây, có một vị là đại bá của cậu ấy."

Nghe vậy, Tư Dương liếc nhìn Lữ Cảnh Minh một cái. Tu vi người này không cao nhưng ánh mắt trong trẻo, so với một Hạ Lăng Thiên ngoài mặt khiêm tốn lễ độ nhưng thực chất cao ngạo vừa rồi thì tốt hơn không chỉ một chút. Tư Dương vốn có ấn tượng tốt với người nhà họ Lữ nên khẽ mỉm cười với cậu ta:

"Không cần cậu phải làm gì quá sức đâu. Cứu một mạng người một ngàn vạn, giải quyết Hạ Bác Dịch đang bị Khóa Long Liên vây khốn là năm ngàn vạn."

So với mối họa mà Hạ Bác Dịch gây ra, cái giá này thực tình không hề cao. Bỏ ra một ngàn vạn để mua mạng một vị chân nhân, quả thực có thể dùng hai chữ "giá rẻ" để hình dung. Ngay khi Lữ Cảnh Minh và Lan Ngọc Trác định mở miệng đồng ý mà không cần suy nghĩ, thì một kẻ khác lại lên tiếng mỉa mai:

"Lợi dụng lúc đất nước gặp nạn để phát tài, bộ không sợ gặp báo ứng sao!"

Tư Dương nghiêng đầu nhìn về phía người vừa nói, gương mặt vẫn bình tĩnh như lúc đầu, chẳng hề vì lời lẽ lỗ mãng của đối phương mà tức giận. Cậu thản nhiên hỏi ngược lại:

"Vậy trong số các vị chân nhân kia, có trưởng bối nhà cậu không?"

Gã thanh niên tầm hai mươi tuổi kia đắc ý, kiêu ngạo hừ một tiếng:

"Đương nhiên! Diêu gia chúng tôi đường đường là một trong tứ đại gia tộc, quốc gia gặp nạn tự nhiên phải đứng mũi chịu sào!"

Dứt lời, gã còn đảo mắt khinh bỉ, sự trào phúng gần như hiện rõ ra mặt. Thanh niên này là thế hệ trẻ của Diêu gia, thiên phú và ngộ tính đều cực cao, vốn được nuông chiều nên khó tránh khỏi tâm cao khí ngạo.

Nếu là ngày thường, có lẽ gã sẽ không coi ai ra gì như vậy nhưng hiện tại người thân của gã đang vì an nguy của bách tính mà không tiếc hy sinh tính mạng, trong khi kẻ có năng lực cứu người lại mở miệng đòi tiền.

Điều này chẳng khác nào người lính đang liều mình cứu dân rồi bị kẹt, người dân chỉ cần đưa tay ra là cứu được nhưng lại đứng khoanh tay ra điều kiện thù lao. Thử hỏi ai có thể chịu nổi!