Chương 9: Lại muốn tôi hôn cậu à? (2)

"Không bao giờ uống."

Cậu lặp lại bốn chữ này, ánh mắt bỗng trở nên ám muội.

"Thế thì tôi càng phải lấy đi lần đầu tiên của anh."

Kẻ tống tiền một tay chống cằm, một tay rót nửa ly rượu rồi đưa lên trước miệng hắn.

Lữ Không Quân liếc nhìn chất lỏng màu đỏ trong ly rồi nhìn kẻ tống tiền. Cậu ra lệnh với vẻ không có ý tốt: "Uống đi."

Giọng cậu vẫn lười biếng kéo dài, nhưng ánh mắt lại thể hiện sự đắc thắng vì chắc chắn Lữ Không Quân không thể từ chối.

...

Đã lâu rồi hắn không có cảm giác này. Có lẽ do thân phận gia đình, do ưu thế cấp bậc, hay đơn giản là làm nghiên cứu nhiều quá nên chai sạn. Tóm lại là đã lâu rồi không có cảm giác này, việc kiểm soát cảm xúc khiến hắn tốn chút tinh thần.

"Tại sao cậu lại tìm tôi?"

Hắn lại hỏi câu này.

Kẻ tống tiền cười, ghé sát lại gần và hạ giọng: "Anh uống đi rồi tôi nói cho biết tại sao."

Lữ Không Quân đưa tay định cầm ly rượu. Nhưng kẻ tống tiền lại giữ rất chặt: "Cứ thế mà uống."

"..."

Hắn trừng mắt nhìn đối phương một lúc, rồi hừ lạnh một tiếng. Cuối cùng hắn vẫn nghiêng người về phía trước, ngoan ngoãn dùng miệng đón lấy ly rượu.

Tay kẻ tống tiền khựng lại, liếc nhìn xung quanh rồi thu người lại một chút, sau đó nghiêng miệng ly để chất lỏng màu đỏ sẫm tràn lên thành ly, từ từ chạm vào môi Lữ Không Quân.

Lữ Không Quân ghét mùi rượu, nhưng dù sao cũng chỉ là rượu mà thôi. Hắn hé miệng rộng hơn, thứ hương vị đắng chát nồng nặc len lỏi qua đầu lưỡi tràn vào khoang miệng. Hắn nuốt xuống theo phản xạ.

Kẻ tống tiền dừng tay, nên tạm thời không có thêm vị đắng nào trào vào nữa.

Lữ Không Quân muốn uống cho nhanh hết nên hơi hất cằm lên, chủ động hút chất lỏng trong ly. Nhưng đối phương dường như không hiểu ý nên vẫn giữ nguyên tư thế. Hắn ngước mắt lên nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ly rượu sóng sánh một cái rồi bị kẻ tống tiền rút lại. Cậu quay sang cầm một con cua, bẻ gãy bốn cái chân một cách thô bạo.

"Anh, anh tự uống từ từ đi."

Cậu bẻ tiếp bốn cái chân còn lại: "Uống cho hết đấy, đừng có lãng phí."

"Phải uống hết." Lữ Không Quân lấy khăn giấy lau môi.

Lữ Không Quân nghĩ thầm tên này ép mình uống rượu, chắc chắn không đơn giản chỉ là uống rượu. Mục đích của cậu ta là làm cho mình khó chịu. Lần trước bắt mình xem phim đen, còn bắt mình hôn cậu ta.

Lần này không biết lại muốn giở trò gì.

Muốn xem mình say rượu làm trò cười giữa đường chắc?

"Rượu uống rồi, cậu nên trả lời câu hỏi của tôi."

Hắn nói.

"Câu hỏi gì... À. Tại sao tìm anh chứ không tìm bố anh."

Kẻ tống tiền nhét một cái chân cua vào miệng, đôi môi dính chút mỡ màng trông bớt nhợt nhạt hơn, khiến người đàn ông trắng bệch này có thêm vài phần sức sống.

"Vì tôi thích anh."

Cậu trả lời nhẹ tênh như không.

"Thôi đi." Lữ Không Quân thở hắt ra: "Cậu nên trả lời tôi xem rốt cuộc tôi và cậu có thù oán gì."

"Thù oán?"

Kẻ tống tiền cắn vỡ vỏ cua rôm rốp: "Gặp được anh thì ngày nào tôi cũng là lễ tình nhân."

"Lễ tình nhân."

Từ này thu hút sự chú ý của Lữ Không Quân. Hắn nhớ lại tư liệu mình đã xem.

"Lễ tình nhân là sinh nhật của cậu."

Hắn suy tư: "Sinh nhật cậu. Có liên quan đến việc này không? Thù oán giữa chúng ta có liên quan đến thân thế của cậu à?"

Kẻ tống tiền ngẩn người rồi cười như một thằng ngốc. Thế là Lữ Không Quân cũng sa sầm mặt nhìn cậu như nhìn một thằng ngốc.

Cười một lúc lâu cậu mới thu lại nụ cười, nhưng chóp mũi và mắt vẫn còn đỏ hoe: "Điều tra tôi kỹ thế à? Tốt lắm. Sau này anh nhớ sinh nhật tôi là tôi vui rồi."

...

Một tiếng sau, Lữ Không Quân gục xuống bàn.

Hắn cảm thấy kẻ tống tiền đang kéo áo mình: "Này, anh có được không đấy, mới có một chai nhỏ xíu. Ngâm tôm say còn chưa ngấm. Mẹ kiếp anh còn chẳng bằng con tôm."

"Này, này! Dậy nhanh lên, trời lại mưa rồi!"

Áo hắn bị kéo mạnh hơn.

"Đ*t."

Kẻ tống tiền lại chửi thề.

Sau đó Lữ Không Quân quả nhiên cảm thấy những giọt nước mát lạnh tạt vào má. Hắn tỉnh táo hơn một chút rồi mở mắt ra. Hắn chống tay lên bàn ngồi thẳng dậy, thì phát hiện đối diện không thấy bóng dáng kẻ tống tiền đâu.

Lữ Không Quân suy nghĩ xem tình hình hiện tại là thế nào.

...

Tên kia cố tình bỏ đi trước để dụ dỗ một kẻ say rượu như hắn quỵt tiền, nhằm mục đích làm hắn mất mặt đây mà.

Hắn lấy điện thoại ra, loạng choạng quét mã QR trên bàn để thanh toán.

Ông chủ và nhân viên đang bận che ô và căng bạt nhựa cho mấy bàn lớn đông khách, chưa ai để ý đến cái bàn đơn nhỏ trong góc. Lữ Không Quân quay đầu lại thì thấy kẻ tống tiền đang cầm một chiếc ô trong suốt, loại rẻ tiền thường bán ven đường chạy về. Rất nhanh sau đó, cậu đã đứng trước mặt hắn, những giọt mưa lạnh buốt trên mặt được thay thế bằng tiếng lộp độp thanh thúy trên tán ô.

"Xe anh đâu?"

Kẻ tống tiền thở hổn hển hỏi.

"..."

Lữ Không Quân chỉ về phía trước con phố đầy khói bếp.

Kẻ tống tiền cũng quét mã trên bàn một cái, mím môi nhưng không nói gì. Cậu kéo cánh tay Lữ Không Quân: "Đi."

Lữ Không Quân ghét bị người khác dìu. Chỉ cần hắn còn chân thì không cần ai phải đỡ. Hắn cố gắng tự đi nhưng vẫn không tránh khỏi có lúc đi xiêu vẹo, kẻ tống tiền bên cạnh lại phải đỡ hắn một cái.

"Tôi tự đi được."

Hắn đẩy đối phương ra và nói.

Thế là kẻ tống tiền mặc kệ hắn, để hắn tự đi.

Lữ Không Quân chăm chú nhìn con đường ẩm ướt phía trước, như được phủ lớp hiệu ứng mảnh vỡ thời gian trong màn mưa, cố gắng giữ thăng bằng để tiến về phía chiếc xe của mình. Mùa này mưa đến rất nhanh. Lữ Không Quân nghe thấy tiếng mưa rơi ngày càng lớn trên tán ô và tiếng bước chân của kẻ tống tiền bên cạnh.

Cuối cùng hắn cũng đến nơi.

Mở khóa, lên xe và ngồi vào ghế sau.

Hắn mở điện thoại định gọi lái xe thuê. Lúc này cửa ghế lái mở ra, kẻ tống tiền ngồi vào: "Nhà anh ở đâu. Tôi đưa anh về."

Lữ Không Quân im lặng vài giây rồi vẫn trả lời: "Vườn Cam. Nhà xe số A208."

Dưới tác dụng của cồn, hắn không tránh khỏi việc ngủ thϊếp đi trên xe. Không biết qua bao lâu, hắn bị đánh thức bởi cú xóc khi xe qua gờ giảm tốc. Lúc mở mắt ra, hắn ngơ ngác một lúc, quan sát cảnh vật xung quanh mới dần định thần lại. Xe đã đỗ trong hầm để xe quen thuộc.

Hắn tháo dây an toàn định xuống xe. Nhưng kẻ tống tiền đã xuống từ ghế lái và mở cửa sau ngồi vào cạnh hắn.

Động tác tay hắn khựng lại, nhìn sang kẻ tống tiền. Tóc tên này ướt nhẹp dính bết vào mặt làm sắc mặt càng thêm trắng bệch, nhưng khóe miệng lại đang mỉm cười.

"Ngủ ngon không. Thiếu gia."

"Cậu..."

Lại tắm rồi à? Cứ gặp tôi là phải tắm à?

Hắn không nói ra miệng. Vì Lữ Không Quân cảm thấy lưỡi mình líu lại, khả năng phản ứng của não bộ cũng không còn linh hoạt nữa. Nửa câu sau dường như là phản xạ thần kinh thiếu logic chứ không phải ngôn ngữ được tư duy lý trí xử lý.

Hắn cảm thấy xa lạ và cảnh giác với trạng thái không tỉnh táo này, lập tức ngồi thẳng dậy và dụi mắt thật mạnh. Mắt hắn nóng hơn bình thường và hơi căng tức.

Hắn nghĩ mình uống nhiều quá rồi.

Hắn cởi cúc cổ áo, kéo trễ xuống một chút.

"Tôi uống nhiều rồi."

Kẻ tống tiền gác tay lên lưng ghế, đặt đốt ngón tay lên môi, vẫn cười nhìn hắn.

"Ừ."

Lữ Không Quân không thích bị nhìn như vậy. Ánh mắt kỳ lạ và dính dáp. Như thể nắm được một vụ bê bối thấp hèn là có thể nắm thóp hắn cả đời vậy.

Lại muốn tôi hôn cậu à?

Câu này hắn vẫn không nói ra. Đây không phải là ngôn ngữ được tư duy lý trí xử lý.

Nhưng dựa vào kinh nghiệm lần trước, hắn nghĩ chắc là đúng rồi.