Chương 8: Lại muốn tôi hôn cậu à? (1)

Bệnh tật mang đến những cơn đau từng đợt, nên tâm trạng cũng vì thế mà khi tốt khi xấu. Nhưng từ lúc trở thành kẻ tống tiền, Ngu Tiểu Văn cảm thấy tâm trạng mình lúc nào cũng khá tốt bất kể cơ thể có đau đớn hay không.

Quả nhiên đạo đức xuống cấp làm con người ta thoải mái hơn hẳn.

Hôm nay hiếm khi được ngồi điều hòa trong văn phòng mà không phải đi hiện trường, cậu vừa gặm táo vừa quấy rối nạn nhân của mình.

Thảo: [Đang làm gì đấy?]

Hơn mười phút sau đối phương mới trả lời: [Làm việc.]

Thảo: [Bận lắm à?]

Nạn nhân trả lời rất qua loa: [Ừ.]

Thảo: [Anh nghiên cứu y học cơ mà. Thế có phẫu thuật cho người ta không? Hay ngày nào cũng làm thí nghiệm ngắm cốc nung?]

Nạn nhân tiếp tục qua loa: [Thỉnh thoảng.]

Thảo không buông tha: [Thỉnh thoảng cái gì. Thỉnh thoảng phẫu thuật, thỉnh thoảng ngắm cốc nung hay thỉnh thoảng mới nghiên cứu y học? Nghề chính của anh chắc không phải là thực hành khả năng thoái hóa ngôn ngữ loài người đấy chứ?]

Sự dai dẳng của cậu khiến nạn nhân buộc phải trả lời dài dòng hơn một chút: [Nghiên cứu thì cái gì cũng phải làm. Bao gồm phẫu thuật, thí nghiệm, phân tích dữ liệu. Tùy theo nhu cầu của nhóm.]

Ngu Tiểu Văn đọc không hiểu nhưng chỉ muốn quấy rối hắn: [Tôi nhớ anh rồi.]

Thảo: [Ngày nào cũng nhớ anh, không có tâm trạng làm việc.]

Thảo: [Hình đầu heo.]

Nạn nhân nhịn hết nổi nên không thèm trả lời cậu nữa.

Tuy nhiên đến tối hắn vẫn tuân thủ mệnh lệnh, gửi tin nhắn lúc hơn mười một giờ đêm: [Ngủ ngon nhé. Cưng à.]

...

Mấy ngày sau, vào một buổi chiều tối sau cơn mưa. Tiết trời có chút se lạnh.

Lữ Không Quân thậm chí còn chẳng biết trời đã mưa. Hắn mải mê xử lý báo cáo từ sáng đến giờ, chưa hề nhìn ra cửa sổ cũng chẳng ngó ngàng đến điện thoại.

Đến khi trời tối đến mức cảm thấy cần bật đèn, hắn mới thuận tay cầm điện thoại lên xem và thấy kẻ tống tiền đã ra lệnh.

Thảo: [6 giờ 30 tối nay gặp nhau ở quán hải sản cá chép tại khu S.]

Vì hắn không trả lời trong một khoảng thời gian, Thảo đã gửi thêm ảnh mặt tiền của quán và định vị.

Lữ Không Quân nhìn đồng hồ treo tường, đã gần sáu giờ. Từ đây đến khu S phải đi qua hai khu lớn. Hắn nhìn bản báo cáo thí nghiệm đang làm dở rồi nhắn lại cho kẻ tống tiền: [Giờ mới thấy tin nhắn. Qua đó không kịp đâu. Muộn hơn chút được không?]

Thảo trả lời ngay lập tức: [Từ chỗ làm của anh đến quán đó lái xe chỉ mất nửa tiếng.]

Thảo: [Cho anh thêm vài phút đi bộ và đỗ xe.]

Thảo: [[Hình ảnh] Đếm ngược 40 phút.]

Lữ Không Quân: [.]

Lữ Không Quân: [Đồng hồ đếm ngược của cậu sai rồi thì phải. Mốc thời gian tiếp theo phải là khoảng 10 giờ 30 tối nay chứ.]

Thảo: [Đồ ngốc. Giờ tôi đặt thì đương nhiên tôi sửa được.]

...

Mẹ kiếp!

Câu chửi thề tuy không thốt ra khỏi miệng nhưng đã vang lên trong đầu Lữ Không Quân. Đúng là gần mực thì đen.

Lữ Không Quân sa sầm mặt mày, gõ ngón tay lên bàn làm việc rồi nhắn lại.

Lữ Không Quân: [Đang tắc đường.]

Lữ Không Quân: [Tôi không qua được.]

Thảo: [Ha ha. Thế thì anh cứ đợi xem trang nhất báo ngày mai đi.]

Lữ Không Quân rất bực mình nên không trả lời tin nhắn này. Tuy nhiên hắn vẫn hầm hầm lưu báo cáo thí nghiệm, thoát chương trình và tắt máy. Hắn đứng dậy tắt đèn, ra khỏi phòng, khóa cửa rồi vào thang máy.

Lên xe. Bật định vị. Phóng như bay.

Hắn buộc phải tuân theo lời đe dọa hoang đường của kẻ tống tiền này. Thứ nhất, đầu óc tên này không bình thường nên không thể dùng tư duy thông thường để hiểu và phán đoán. Quan trọng hơn là trực giác mách bảo hắn, rằng tên tống tiền này thực sự không quan tâm đến sống chết. Cảm giác này chân thực đến mức kỳ lạ, khiến Lữ Không Quân không dám mạo hiểm khi đưa ra quyết định.

Quán nhậu nằm ở khu phố cổ trung tâm Mạn Kinh, nơi quy hoạch khá lộn xộn nên khách đến ăn đều đỗ xe bừa bãi ven đường. Quanh quán hải sản chật kín xe, hắn phải chạy xe một đoạn khá xa mới tìm được chỗ trống. Sau đó hắn rảo bước quay lại, đứng trước cửa quán ồn ào dùng mắt tìm kiếm kẻ tống tiền.

Mỗi bàn đều chật kín người, ồn ào và náo nhiệt. Vì thế khuôn mặt trắng bệch và lạc lõng của kẻ tống tiền ở một chiếc bàn nhỏ trong góc trở nên rất nổi bật. Lữ Không Quân vừa bước về phía đó thì đối phương cũng ngẩng đầu lên nhìn. Thấy hắn, cậu có vẻ ngạc nhiên khiến sắc mặt trông đỡ tệ hơn một chút.

Nhưng rất nhanh cậu đã lấy lại vẻ bình thường, nheo mắt lại và ngoắc ngón tay với Lữ Không Quân.

Lữ Không Quân ngồi xuống, bị kẻ tống tiền nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi ửng đỏ.

"Chạy gấp thế."

Rồi cậu cười và đưa cho hắn một tờ khăn giấy.

"Đếm ngược." Lữ Không Quân lạnh lùng đáp.

Thế là kẻ tống tiền đặt khăn giấy xuống, lấy điện thoại ra thao tác rồi đưa cho Lữ Không Quân xem.

"Yên tâm, chỉ cần anh nghe lời thì tôi sẽ không làm khó anh đâu."

"Ở đây ồn quá." Lữ Không Quân nói.

"Lại còn mùi khói xe nữa."

"Thiếu gia à, đừng có chảnh chọe."

Kẻ tống tiền nói.

"Tôi ăn cái gì thì anh ăn cái đó."

Cậu cầm thực đơn nhựa trên bàn lên vẫy gọi phục vụ. Cậu gọi vài món hải sản và đồ nướng thông thường, sau đó tự móc trong túi quần ra một chai rượu vang nhỏ.

Ăn đồ nướng uống rượu vang.

Lại còn ở quán hải sản chuyên cá nước ngọt.

Kẻ tống tiền vặn nắp chai rượu: "Uống chút rượu đi."

Lữ Không Quân lắc đầu dứt khoát: "Tôi không uống rượu."

Kẻ tống tiền: "Mai là cuối tuần, uống chút cũng chẳng sao."

"Tôi ghét mùi rượu. Đi làm hay không tôi cũng không uống." Lữ Không Quân nhấn mạnh: "Không bao giờ uống."

Kẻ tống tiền chống cằm nhìn hắn.