Chương 7: Ngủ ngon nhé, cưng (2)

Đầu gối cậu len vào giữa hai chân đang khép lại của Lữ Không Quân rồi từ từ tiến tới.

Lữ Không Quân lập tức tách hai đầu gối ra để tránh tiếp xúc với cậu.

Đầu gối của kẻ tống tiền tiếp tục xâm chiếm lãnh địa, mãi cho đến khi chạm vào khóa quần của Lữ Không Quân, buộc hắn phải ngồi thẳng dậy, lùi ra sau và dán chặt thắt lưng vào lưng ghế sofa.

"Tôi muốn anh phải nghe lời."

Kẻ tống tiền hạ thấp người xuống, từ từ quỳ hẳn vào khoảng trống trên ghế sofa giữa hai chân Lữ Không Quân. Hai tay cậu cũng chống lên thành ghế ở hai bên đầu hắn.

"Anh nghe lời tôi, thì tôi sẽ đưa cho anh thứ anh muốn."

Miếng dán ức chế cực mạnh đã phong tỏa hoàn toàn tin tức tố của người đàn ông này, nên Lữ Không Quân ngửi thấy một mùi hương rất thuần khiết trên người cậu. Đó là mùi dầu gội đầu và mùi xà phòng tắm vẫn còn rất rõ. Có lẽ cậu ta vừa mới tắm xong.

Nhìn ở cự ly gần, độ ẩm trên da cổ và môi cậu cũng chứng minh điều đó. Nhưng cậu lại sấy tóc rất khô để che giấu việc mình vừa tắm.

Lữ Không Quân chuyển ánh mắt lên đôi mắt cậu và nói: "Tốt nhất là cậu nên đưa ra yêu cầu trực tiếp và hiệu quả đi. Cứ vòng vo mãi thế này tôi sẽ mất kiên nhẫn đấy."

Kẻ tống tiền ngồi trở lại ghế sofa.

Cậu lấy điện thoại ra, mở một giao diện, tự mình xem xét rồi quay sang cho Lữ Không Quân xem.

Đó là giao diện đếm ngược. Liên kết với lời cậu ta nói lúc trước, đây hẳn là bộ đếm ngược cho việc "tự động tải lên các trang web trên toàn thế giới sau mỗi 8 tiếng". Hiện tại trên màn hình hiển thị chỉ còn 3 phút 12 giây nữa là về số 0.

"Sắp đến giờ rồi."

Kẻ tống tiền nói.

Lúc này Lữ Không Quân mới hiểu tại sao tên này cứ dây dưa với mình nãy giờ. Hóa ra là đợi cảm giác khủng hoảng do giới hạn thời gian mang lại, để chiếm ưu thế đàm phán. Bây giờ cậu ta cho hắn xem giờ, chắc là sắp ra lệnh và đưa ra điều kiện đây. Vì vậy hắn im lặng chờ đợi.

Nhưng lại một phút nữa trôi qua. Thời gian vẫn đang vơi dần.

Hắn buộc phải hỏi: "Thế rốt cuộc là sao?"

Im lặng thêm một lúc nữa, kẻ tống tiền mới nói: "Hôn tôi."

Lữ Không Quân: "..."

Hắn quay đầu nhìn về phía tivi. Bộ phim đang chiếu đến đoạn cao trào nhất.

Hắn nói với kẻ tống tiền: "Nếu cậu thực sự tung video ra ngoài, thì bố tôi chắc chắn sẽ khiến cậu không nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu. Cá chết lưới rách thì có ích lợi gì chứ."

Kẻ tống tiền cũng nhìn tivi: "Khéo ghê, tôi lại chẳng quan tâm đến mặt trời ngày mai tí nào."

"Còn nửa phút nữa."

Cậu nói.

"..."

Sắc mặt Lữ Không Quân trở nên thâm trầm. Nhưng hắn buộc phải thừa nhận hiện tại không có thời gian để cân nhắc. Hắn ghé sát lại, miễn cưỡng dùng môi mình tìm kiếm đôi môi ẩm ướt giữa khuôn mặt trắng bệch của đối phương. Nhưng cậu lại nghiêng mặt đi.

"Hôn, hôn má thôi."

Thế là Lữ Không Quân chạm nhẹ vào má cậu rồi lập tức rời ra.

Bộ phim đang đi đến hồi kết, Omega trong phim phát ra những tiếng kêu hoan lạc nhất.

Kẻ tống tiền không bình luận gì về hành động qua loa của hắn, mà lập tức cầm điện thoại lên, quay lưng lại với hắn thao tác một hồi rồi đưa cho hắn xem. Con số trên bộ đếm ngược đã trở lại mốc 8 tiếng.

Sau đó cậu đặt điện thoại xuống, với tay lấy bao thuốc lá nhăn nhúm trên bàn trà và rút ra một điếu. Điếu thuốc rơi xuống đất, cậu lại nhặt lên. Cậu cầm bật lửa, bật đến lần thứ năm mới cháy. Cậu rít một hơi khiến điếu thuốc cháy hết một nửa.

Lữ Không Quân nhìn điếu thuốc, cảm thấy sức khỏe tồi tệ của tên tống tiền này chắc hẳn có liên quan đến kiểu hút thuốc điên cuồng đó.

"Trả lời anh một câu hỏi coi như phần thưởng nhé."

Kẻ tống tiền kẹp nửa điếu thuốc, nghiêng đầu nhìn hắn: "Video không có bản sao lưu ở chỗ người khác đâu. Vì mấy thằng du côn quay lén đó căn bản không biết bố anh là ai, cũng chẳng hiểu giá trị của nó."

Thấy sắc mặt Lữ Không Quân khó coi, tên tống tiền nhếch mép cười: "Mà trước khi người khác kịp xem, thì tôi đã tiêu hủy hoàn toàn bản gốc rồi. Cho nên cái video này thực sự chỉ có mình tôi có thôi. Dù anh có phá được mật mã đếm ngược của tôi, thì cũng không tìm thấy bản sao lưu nào đâu. Hôm nay giải đáp đến đây thôi. Những câu hỏi khác thì để lần sau xem biểu hiện của anh thế nào đã."

Lần sau.

Kẻ tống tiền nhả một làn khói đầy khıêυ khí©h: "Bác sĩ Lữ à, nghe lời là sự lựa chọn duy nhất của anh đấy."

Việc đầu tiên Lữ Không Quân làm sau khi rời khỏi ngõ Liên Vụ là sai người điều tra tư liệu về kẻ này. Rất nhanh sau đó, thông qua địa chỉ nhà, hắn đã có được thông tin cơ bản. Tên là Ngu Tiểu Văn, là một nhân viên cảnh sát.

Thảo nào lại có cơ hội lấy được video và tiêu hủy bản gốc, điều này rất hợp lý.

Xét về một mặt, cậu ta đúng là biết luật mà vẫn phạm luật để tống tiền hắn. Nhưng mặt khác, cậu ta đã tiêu hủy video gốc quay cảnh không đứng đắn của quan chức quân đội, ngăn chặn vụ bê bối lan truyền tức thời.

Nhưng tại sao cậu ta lại tìm đến hắn?

Nói là thích hắn thì tuyệt đối không thể nào. Cả đời này Lữ Không Quân nhận được rất nhiều lời tỏ tình, nhưng chưa bao giờ gặp kiểu này cả. Vừa bất lịch sự nhả khói thuốc vào mặt người khác, vừa nói "nghe lời là sự lựa chọn duy nhất của anh".

Tất nhiên chính hắn cũng rất bất lịch sự khi chê tin tức tố của cậu ta có mùi trái cây ủng.

Thực ra với tư cách là một Alpha cấp cao nhất, bình thường hắn khá chú ý chừng mực lời nói khi giao tiếp với các giới tính và cấp bậc khác.

Nhưng đối với tên tống tiền này thì xin lỗi nhé.

Lữ Không Quân cảm thấy người này không thực sự muốn đạt được lợi ích thực tế gì, thậm chí còn khinh thường cơ hội có thể đòi hỏi "sư tử ngoạm". Trọng tâm của cậu ta dường như chỉ là muốn khiến Lữ Không Quân khó chịu mà thôi.

Người này biết hắn. Hắn suy đoán khả năng cao là từng có hiềm khích gì đó với mình, nên mới nhắm vào mình.

Nhưng người này là ai thì hắn thực sự không nhớ nổi.

Buổi tối nằm trên giường, hắn lại nhận được tin nhắn từ viên cảnh sát tống tiền biết luật vẫn phạm luật Ngu Tiểu Văn.

Thảo: [Khiếu nại của anh đã nhận được phản hồi hiệu quả, bây giờ tôi sẽ đưa ra chỉ thị trực tiếp và hiệu quả cho anh đây.]

Thảo: [Sau này mỗi ngày trước khi ngủ phải nói với tôi "ngủ ngon nhé, cưng". Nhận được lệnh thì trả lời "đã rõ, cưng à".]

Lữ Không Quân nhắm mắt hai giây, cuối cùng cũng kìm chế được ý định ném điện thoại đi. Sau đó hắn trả lời: [Rốt cuộc tao có thù oán gì với mày?]

Thảo gửi lại một bức ảnh chụp màn hình, đếm ngược 0 phút 31 giây.

...

Lữ Không Quân: [Ngủ ngon nhé, cưng.]