Chương 6: Ngủ ngon nhé, cưng (1)

Kẻ tống tiền với sức khỏe yếu ớt kia bước vào một khu tập thể trong ngõ Liên Vụ. Lữ Không Quân lẳng lặng bám theo sau lưng cậu. Cậu đi vào cửa hang, leo một mạch lên tầng bốn, mở cánh cửa sắt chống trộm kiểu cũ rồi đẩy cửa gỗ bên trong ra.

Cậu quay đầu lại nhìn Lữ Không Quân, giơ tay mời hắn vào: "Vào đi, nhà tôi."

Lữ Không Quân nhìn vào bên trong. Căn nhà chật hẹp, đơn sơ với lối bài trí từ thế kỷ trước, có lẽ từ đời ông nội cậu ta đến giờ vẫn chưa thay đổi. Bàn ghế gỗ tróc sơn, ghế sofa giả da bong tróc, ánh đèn lờ mờ và chẳng có mấy đồ đạc.

Lữ Không Quân hỏi: "Chỉ có một mình cậu thôi à?"

Kẻ tống tiền có vẻ hơi ngạc nhiên trước câu hỏi này: "Không thì sao?"

Suy nghĩ một chút, cậu xoay người bước lại gần Lữ Không Quân thêm một bước: "Anh hỏi câu này nghe ám muội phết đấy. Anh không thấy thế à?"

"..." Lữ Không Quân lách qua người cậu để đi vào trong phòng.

Cậu đóng cửa lại rồi tự rót cho mình một cốc nước và uống ực một hơi cạn sạch, sau đó mới hỏi hắn: "Uống nước không?"

Lữ Không Quân đời nào chịu uống nước ở nhà cậu. Hắn đi tới phủi bụi trên ghế sofa rồi mới ngồi xuống.

"Cậu là ai và làm sao có được thứ đó? Bản gốc đang ở trong tay cậu à? Có bản sao nào khác trong tay người khác không? Tại sao không trực tiếp tống tiền bố tôi mà lại tìm tôi, cậu muốn cái gì?"

Một tràng câu hỏi liên tiếp của hắn khiến kẻ tống tiền ngẩn ra, cậu nhìn hắn rồi bật cười.

"Tôi cảm nhận được anh không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa rồi. Nhưng đừng vội, thời gian còn sớm mà."

Cậu vừa nói vừa bật tivi, lấy một chiếc đĩa từ tủ tivi ra khỏi hộp rồi cho vào đầu đĩa.

Thời đại này mà vẫn còn người dùng đầu đĩa DVD.

Cậu lại đi kéo rèm cửa lại.

Lữ Không Quân hỏi: "Cậu đang làm cái gì đấy?"

"Xem phim."

Tên tống tiền thản nhiên ngồi xuống cạnh hắn: "Anh cùng tôi xem hết bộ phim này rồi hẵng nói chuyện chính sự."

Phim bắt đầu chiếu.

Trong ống kính là một chiếc ghế sofa đơn sơ, trông y hệt cái ghế mà Lữ Không Quân đang ngồi. Đây là nội thất tiêu chuẩn của nhà trọ cho thuê. Ánh sáng trong phim khá tệ. Một Omega nam bước tới và ngồi xuống giữa màn hình. Diễn viên trông rất lạ mặt.

Gã ta bắt đầu nói chuyện trước ống kính, thái độ khúm núm và bộ dạng trông như bị thận hư. Phim nói tiếng nước ngoài và không có phụ đề, trông cứ như phim tài liệu. Một lát sau, một Alpha nam khác đến ngồi cạnh nam diễn viên, hai người bắt đầu đối thoại.

"Tôi không hiểu ngôn ngữ này." Lữ Không Quân nói: "Tôi xem không hiểu."

"Suỵt. Xem đi. Bộ phim này ai trên thế giới cũng hiểu được hết."

Cánh tay cậu gác lên lưng ghế sofa phía sau hắn, trông như thể đang ôm lấy hắn vậy.

Lữ Không Quân liếc nhìn cánh tay cậu nhưng không nói gì, hắn cau mày nhìn lại màn hình để quan sát cái gọi là "bộ phim ai cũng hiểu" này.

Một lúc sau, gã Alpha mới đến kia đặt tay lên đùi Omega.

Bàn tay gã từ từ di chuyển lên trên còn môi thì chạm vào tai đối phương.

Hai kẻ xa lạ vừa nãy trông còn khách sáo, bỗng chốc trở nên tâm đầu ý hợp một cách thái quá.

Lữ Không Quân: "..."

Hắn xoay cổ, cúi xuống nhìn kẻ biếи ŧɦái bên cạnh: "Tôi không rảnh chơi đùa với cậu. Mau nói cho tôi mật khẩu hủy đăng tải video ngay. Nếu không tôi sẽ khiến cậu phải hối hận đấy."

"Đừng vội."

Tên biếи ŧɦái trượt người xuống thấp hơn một chút, dường như rất tận hưởng việc bị Lữ Không Quân nhìn xuống bằng ánh mắt khinh miệt. Cậu ngước mắt lên nhìn hắn, trông giống hệt một con mèo xảo quyệt: "Tôi chỉ bảo anh xem phim cùng tôi mà anh cũng không làm được, thế thì sao lấy được món đồ quan trọng kia chứ."

"..."

Lữ Không Quân nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng. Một lát sau, hắn cười khẩy nhẹ một tiếng: "Thế này mà cũng có cảm giác được à?"

Ánh mắt của con mèo xảo quyệt dao động một chút, lớp vỏ bọc kiêu ngạo bên ngoài dường như biến mất trong tích tắc. Sau đó vẻ mặt cậu trở lại bình thường, đưa tay ấn vào miếng dán ức chế kém chất lượng đã bong tróc một góc sau gáy.

Lữ Không Quân nhận xét: "Tin tức tố của cậu có mùi như trái cây bị ủng vậy."

Đầu ngón tay đang ấn miếng dán của người đàn ông giật nhẹ một cái, cậu đứng dậy rồi quay người đi vào phòng trong. Từ phòng ngủ tối tăm vang lên tiếng kéo ngăn kéo.

Chẳng bao lâu sau cậu bước ra, lại rót thêm một cốc nước uống. Lúc cậu cúi xuống, Lữ Không Quân nhìn thấy sau gáy cậu đã được thay một miếng dán mới màu đỏ sẫm, loại có cường độ ức chế mạnh nhất.

Với tư cách là chuyên gia trong lĩnh vực này, Lữ Không Quân quyết định nhắc nhở đối phương:

"Loại miếng dán này bản thân nó đã có hại cho cơ thể, cường độ ức chế càng cao thì tác dụng phụ càng lớn, cậu nên thận trọng khi dùng. Tuy tôi là Alpha nhưng sẽ không bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của cậu đâu, nên cậu dán nó bây giờ là không cần thiết. Còn về mùi của cậu thì tôi không để ý lắm. Cậu có thể tháo nó ra rồi chúng ta nhanh chóng nói chuyện chính."

"Anh có bị ảnh hưởng hay không thì mặc xác anh."

Người đàn ông vừa uống nước vừa chỉ vào hai nhân vật đang "giao lưu sâu sắc" trong phim: "Tôi dán là vì diễn xuất của diễn viên trong phim ảnh hưởng đến tôi. Mẹ kiếp, tôi dán vì bản thân tôi chứ đâu phải vì anh!"

Thấy cậu văng tục, Lữ Không Quân sững người một chút.

"Vòng tay hay vòng cổ loại rẻ tiền dùng chán lắm. Vừa vướng víu lại hay hỏng vặt, đến lúc quan trọng mà tuột xích thì phiền phức vô cùng."

Người đàn ông thế mà lại bắt đầu giải thích: "Còn loại xịn vừa nhẹ vừa nhạy thì cái nào chẳng vài chục nghìn tệ trở lên. Miếng dán một hộp đáng mấy đồng đâu. Cái gì dùng tốt chả lẽ một Omega như tôi lại không biết à? Cần anh dạy chắc."

Lữ Không Quân suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi có thể tặng cậu loại vòng cao cấp vừa nhẹ vừa tốt."

Người đàn ông nhìn hắn, đặt cốc nước xuống rồi đi tới trước mặt hắn. Hình ảnh trên tivi bị che khuất, ánh sáng hắt lên người cậu tạo thành những mảng sáng tối bí ẩn.

Lữ Không Quân ngẩng đầu lên.

"Anh nghĩ tôi làm việc này chỉ vì vài chục nghìn tệ, hay anh nghĩ cái video kia chỉ đáng giá một cái vòng tay?"

Như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời, người này bắt đầu cười ngặt nghẽo trước sự hoang đường của Lữ Không Quân.