Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Omega Sắp Chết Trở Thành Cục Cưng Của Bác Sĩ Cấp S Lạnh Lùng

Chương 4: Kẻ tống tiền (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cậu mở đại vài cái lên xem. Nội dung cũng chỉ loanh quanh mấy góc quay lén giường chiếu hay phòng tắm, một số cảnh nóng bỏng hơn thì được cắt ghép từ nhiều góc độ, chẳng có gì thú vị. Cậu mở thư mục phòng số 4 của ngày hôm nay thì quả nhiên thấy bóng dáng tên sát nhân. Cậu định bụng sẽ thu giữ cái máy tính này làm vật chứng mang về cục.

Ánh mắt cậu vô tình lướt qua ngày 14 tháng 2.

À, sinh nhật của kẻ độc thân từ trong trứng là mình đây mà.

Cậu tiện tay mở một tệp trong đó ra.

Video bắt đầu, một đôi nam nữ trông như sinh viên ôm bó hoa bước vào căn phòng nhỏ. Vừa vào cửa, cậu con trai đã đè cô gái xuống nhưng bị cô gái đẩy ra với vẻ mặt không vui. Cậu trai lập tức lấy ra một món quà nhỏ để dỗ dành.

Sau đó cậu ta bắt đầu chụp ảnh bó hoa, món quà và bạn gái từ nhiều góc độ khác nhau. Chụp được một lúc, cậu trai lại bắt đầu táy máy tay chân, còn cô gái thì xem lại ảnh trong điện thoại.

Xem được vài giây, cô gái đột nhiên nổi giận đùng đùng, đẩy mạnh cậu trai ra rồi chỉ vào điện thoại trách móc, sau đó nghiêm giọng đưa điện thoại bắt cậu trai chụp lại. Cậu trai hôn lên má cô, nhận lấy điện thoại thì thái độ của cô mới dịu xuống.

Ngu Tiểu Văn xem mà bật cười. Đến đoạn hai người lăn lên giường thì cậu tắt video.

Cậu mở một tệp khác bên cạnh, và video này khiến nụ cười trên mặt cậu dần tắt ngấm, thay vào đó là sự kinh ngạc đến sững sờ.

...

Vài ngày sau, đội 3 của Ngu Tiểu Văn thuộc tổ trọng án nhận được bằng khen. Vui vẻ chưa được nửa ngày thì công việc mới lại ập đến. Một thành viên cốt cán của tổ chức buôn bán chế phẩm sinh học trái phép xuyên quốc gia bị phát hiện tung tích tại Mạn Kinh, nên cấp trên ra lệnh bố trí lực lượng kiểm soát tại địa điểm mục tiêu.

Đời người kể cũng chỉ đến thế mà thôi. Ngày qua ngày cứ thế trôi đi. Ngu Tiểu Văn giật nhẹ vạt áo trước ngực ướt đẫm mồ hôi, gác tay lên cửa sổ xe, uống ngụm nước lạnh rồi gặm miếng bánh quy.

Mạn Kinh lúc nào cũng nắng chói chang và râm ran tiếng côn trùng.

Dù sao thì cũng chẳng sống được bao lâu nữa.

Nghĩ đến đây, cậu cầm điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào đoạn video đã lưu trong máy.

Ngón tay cậu nắm chặt rồi lại buông lỏng, ngón cái cứ day day ở viền điện thoại.

Đằng nào thì cũng sắp chết rồi.

...

Tại một nhà hàng cao cấp, không khí mát mẻ, đèn đóm rực rỡ hòa cùng tiếng nhạc du dương êm dịu. Lữ Không Quân đang ngồi đối diện với một nữ Omega có dáng vẻ thanh lịch quý phái, cả hai lặng lẽ dùng bữa.

"Lữ Không Quân."

Người phụ nữ lên tiếng.

"Sao?" Lữ Không Quân ngẩng đầu nhìn thẳng vào đối phương.

"Mẹ tôi với chị anh ghép đôi chúng ta, không phải để ngồi đây trừng mắt nhìn nhau đâu nhé."

Cô nói tiếp.

"Tôi đang mải nghĩ về tiến độ thí nghiệm nên hơi mất tập trung." Lữ Không Quân thẳng thắn đáp, giọng điệu cũng rất thực tế: "Lát nữa tôi phải đến phòng thí nghiệm."

Người phụ nữ buông nĩa xuống: "Anh cứ thế này thì chẳng bao giờ xem mắt thành công đâu."

"Vậy là bây giờ thất bại rồi à?" Lữ Không Quân hỏi.

Người phụ nữ nhìn hắn. Dường như cô nhận ra chỉ cần mình gật đầu một cái, là gã này sẽ đứng dậy chạy biến ngay lập tức.

"Hừ. Còn lâu. Còn sớm chán."

Cô cười giả lả: "Anh liệu hồn mà ăn chậm thôi."

Hai người tiếp tục cắm cúi ăn trong im lặng.

Điện thoại của Lữ Không Quân rung lên một cái. Hắn cầm lên xem, là tin nhắn từ một số lạ gửi kèm một bức ảnh. Ngón tay hắn khựng lại một chút rồi bấm vào xem.

Bức ảnh chụp trong điều kiện thiếu sáng, độ phân giải thấp, trông như được cắt ra từ video. Trong hình chỉ có một người đàn ông ở trần, nhưng chỉ thấy được đường nét mờ ảo từ ngực trở lên.

"..."

Tim Lữ Không Quân đập mạnh một nhịp.

Hắn gõ phím trả lời: [Mày là ai? Muốn làm gì?]

Đối phương nhắn lại rất nhanh: [Tôi có video.]

Đối phương: [Muốn xem bản đầy đủ không?]

Đối phương: [Kết bạn WeChat nhé?]

Hắn suy nghĩ hai giây rồi gõ: [Tao không hứng thú.]

Đối phương: [...]

Đối phương: [Có những lúc anh thành thật đến mức đáng yêu đấy.]

"Có những lúc"?

Qua ba chữ này, Lữ Không Quân cảm giác đây là một người có quen biết mình.

Và kết bạn qua WeChat sẽ giúp xác nhận điều này dễ dàng hơn.

Thế là hắn gửi ID WeChat của mình qua.

Đối phương nhanh chóng gửi lời mời kết bạn. Ảnh đại diện là một con lừa, tên hiển thị là một chữ "Thảo". Hoàn toàn không nhìn ra chút manh mối nào. (Thảo là một từ lóng nổi tiếng trên mạng, dùng để chửi tục)

Lúc này đối phương chủ động gửi lời mời gọi thoại: [Có muốn gọi điện nói chuyện chút không?]

Hắn còn chưa kịp phản ứng hay trả lời, thì cuộc gọi thoại của đối phương đã gọi tới. Chuông reo ba bốn tiếng, Lữ Không Quân đứng dậy, nói xin lỗi với đối tượng xem mắt đang sa sầm mặt mày rồi đi ra hành lang nghe điện thoại.

Đến một góc vắng người, hắn nhấn nút nghe rồi áp lên tai, lẳng lặng chờ đợi.

Đầu dây bên kia cũng không nói gì, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ.

Giằng co một lúc, đối phương bật cười rồi mở lời trước: "Bác sĩ Lữ, thở một cái xem nào."
« Chương TrướcChương Tiếp »