Ngu Tiểu Văn bước vào gian nhà vệ sinh tồi tàn, nằm giữa khu nhà cấp bốn đổ nát. Gian phòng vừa bẩn vừa tối, lại còn nồng nặc thứ mùi hôi thối hỗn tạp đầy quái dị. Cậu nhìn chằm chằm vào bệ ngồi bồn cầu đầy vết giày in một lúc lâu, rồi chạy đi mua một gói khăn giấy về lau qua loa và ngồi xuống.
Cũng may chỉ cần giải quyết qua loa chứ không cần cởϊ qυầи, nên thế này cũng tạm chấp nhận được.
Cậu kéo khóa quần xuống rồi bắt đầu hành sự.
Chỉ an ủi thế này thì chẳng thấm vào đâu so với cơn phát tình của một Omega. Cậu cảm thấy bứt rứt khó chịu vô cùng, mà loay hoay mãi vẫn không ra được. Chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện sạch bẩn, cậu dựa người vào nắp bồn cầu phía sau, nâng hai chân đạp mạnh lên bức vách ngăn còn bẩn hơn cả đế giày mình, nơi chi chít những lời chửi bới và hình vẽ bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© thô tục, động tác trên tay cũng trở nên tàn nhẫn hơn.
"Mẹ kiếp... mẹ kiếp!"
Cậu lầm bầm chửi thề.
Thế nhưng đang chửi thì đằng sau câu chửi thề ấy lại lấp lửng thêm chữ "anh" đầy khó hiểu. Ngữ khí cũng từ hung hăng chuyển sang một sắc thái khác hẳn.
...
Có vẻ như nói thế này hiệu quả hơn nhiều.
Trong đầu cậu cũng thức thời hiện lên hình bóng của một người.
Sau đó cậu run lên một cái, đôi mắt mờ đi, ngửa đầu nín thở cảm nhận ngón tay mình đang dần bẩn thỉu. Tuy chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, nhưng ít nhất cũng đã đỡ hơn phần nào. Tác dụng của tin tức tố trong cơ thể cũng đang phai dần, cậu định bụng lát nữa tiêm thêm một mũi là sẽ ổn.
Bên ngoài có tiếng động, ai đó vừa bước vào nhà vệ sinh. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng cậu. Ngu Tiểu Văn nhìn cái bóng hắt qua khe hở bên dưới, phán đoán tên này đang khom lưng nhìn vào trong.
...
Biếи ŧɦái à?
Chân Ngu Tiểu Văn vẫn đang đạp trên vách tường, nên chắc tên đó không nhìn thấy cậu.
Kẻ đó dừng lại trước từng gian phòng, dường như để xác nhận xem trong nhà vệ sinh có ai không. Ngu Tiểu Văn vừa nghĩ thế, thì bên ngoài lại có tiếng một người khác hớt hải chạy vào hỏi: "Có ai không?"
"Không có, chỉ có tao thôi."
Người đàn ông vào trước trả lời.
Người vào sau hỏi tiếp: "Tình hình thế nào rồi! Sao cảnh sát lại tìm đến đây chứ?"
"Chả liên quan gì đến chuyện của anh em mình cả."
Người vào trước nói.
"Lúc nãy thấy bên cạnh có biến nên tao qua xem thử. Cục nóng điều hòa bên ngoài bị tháo tung ra, hình như trước đó có ai giấu đồ ở đấy rồi lại đến lấy đi. Cảnh sát đang tìm tên đó và đuổi theo hắn rồi."
Người vào sau thở phào nhẹ nhõm: "Thế mày gọi tao đến làm cái gì."
Người vào trước hạ thấp giọng: "Tao vừa thừa lúc hỗn loạn tháo camera trong phòng đó rồi, nhưng chắc chắn cảnh sát sẽ quay lại lấy chứng cứ. Tao nghĩ trước lúc đó, mình phải dọn dẹp sạch sẽ tất cả các phòng để đề phòng bất trắc."
"Được rồi."
Người vào sau đáp: "Cũng chẳng còn cách nào khác."
Hai người thì thầm thêm vài câu nữa rồi cùng nhau rời khỏi nhà vệ sinh.
Ngu Tiểu Văn lau tay rồi kéo khóa quần. Cậu đẩy cửa bước ra, rửa tay ở cái bồn rửa đơn sơ bên cạnh.
Xem ra đám người này chuyên quay lén video của khách thuê phòng. Đó cũng là một đầu mối vật chứng quan trọng cho vụ án này.
Lúc đứng ở đầu ngõ hong khô tay, cậu ngẫm nghĩ về cuộc đối thoại của hai kẻ kia. Sau đó cậu tiêm thêm một mũi ức chế, rồi quay trở lại tòa nhà cũ nát.
Lần thứ hai xuất hiện trước mặt người phụ nữ trang điểm đậm ở nhà nghỉ, bà ta đã biết cậu là cảnh sát nên trừng mắt nhìn: "Đồng nghiệp của cậu vừa đi rồi."
"Tôi không tìm họ."
Giọng cậu vẫn mềm nhũn. Cậu tì tay lên quầy lễ tân: "Cho tôi mượn cái thẻ từ vạn năng."
Người phụ nữ đưa thẻ cho cậu. Cậu cầm thẻ đi vào hành lang lúc nãy, lần này cậu dừng lại trước cửa phòng số 3 mà ban nãy mình đã bỏ qua. Suy nghĩ một chút, cậu quẹt thẻ.
"Tít", cửa mở ra. Cậu bước vào.
Cấu trúc căn phòng này cũng giống phòng số 4, nhưng rõ ràng là có người ở dài hạn. Hộp mì tôm, vỏ lon bia, xiên que nướng vương vãi khắp nơi, giường chiếu bừa bộn cùng mùi quần áo ôi thiu xộc lên mũi.
Cậu vừa đi vào được hai bước thì thấy một gã đàn ông từ nhà vệ sinh bước ra, vừa đi vừa chỉnh lại quần. Nhìn thấy Ngu Tiểu Văn, gã sững người rồi theo bản năng định đẩy cậu ra để bỏ chạy. Ngu Tiểu Văn tung cước đạp mạnh khiến gã ngã ngửa vào trong nhà vệ sinh, sau đó cậu thuận tay vớ lấy cái khăn nhét vào miệng gã rồi còng tay gã vào ống nước.
Xong xuôi cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh, đưa mắt nhìn chiếc laptop đang mở trên bàn. Cậu ngồi xuống, mở các ổ cứng ra kiểm tra dữ liệu.
Trong một ổ đĩa quả nhiên chứa rất nhiều thư mục được đặt tên theo quy tắc "số phòng và ngày tháng". Chúng không hề bị ẩn đi, xem ra kẻ làm chuyện này chẳng phải cao thủ máy tính gì, hoặc đơn giản là hắn thấy làm mấy trò này ở cái nhà nghỉ rẻ tiền thì chẳng cần phải phức tạp hóa vấn đề.