Tên sát nhân bất ngờ vặn ngược cổ tay cậu, kéo mạnh một cái. Ngu Tiểu Văn giật mình. Theo lý thì cậu không thể bị kéo đi, thậm chí không thể bị khóa ngược tay dễ dàng như vậy. Nhưng lúc nãy chạy bộ đã tiêu hao hết nguyên khí, cậu chỉ thấy cơ thể mất kiểm soát như cục bột nhão mặc người ta nhào nặn.
Cậu bị ập mạnh vào tường, súng cũng văng ra xa. Cậu cảm thấy tên sát nhân đè lên lưng mình, một vật cứng rắn thúc vào thắt lưng cậu.
Tên sát nhân cười bên tai cậu: "Cán bộ, nếu tôi đánh dấu em thì sau này em giúp lý hay giúp tình đây."
Ngu Tiểu Văn bị đè đến không thở nổi, ngực bắt đầu đau nhói, mắt tối sầm, choáng váng. Cậu vùng vẫy nhưng cảm nhận được tin tức tố của đối phương đang lan tỏa trong không khí.
Chiếc răng nanh sắc nhọn xé toạc miếng dán ức chế trên tuyến thể của cậu, cắn vào gáy, bắt đầu bơm tin tức tố vào. Cơ thể cậu lập tức mềm nhũn hơn, hô hấp khó khăn. Ngón tay cậu siết chặt, cào vào bức tường phía trước. Còn kẻ phía sau cũng trở nên kích động, thò tay ra trước rút thắt lưng cậu.
Ngu Tiểu Văn cúi đầu nhìn bàn tay đang thò ra trước của hắn, nhanh như cắt vung còng tay lên, một đầu còng vào cổ tay đang cởi thắt lưng của hắn, đầu kia còng vào ống nước. Sau đó cậu nằm rạp xuống đất, lăn sang một bên. Cậu nhặt khẩu súng lên, hít sâu vài hơi. Rồi cậu đứng dậy đi tới, chĩa súng vào tên sát nhân.
"Ngồi xuống."
Tên sát nhân vẫn còn ngơ ngác, chưa kịp phản ứng với sự thay đổi tình thế trong chớp mắt. Thế là Ngu Tiểu Văn đá vào khoeo chân hắn một cái, rồi túm tóc hắn bắt ngửa đầu lên.
Miệng tên sát nhân bị động há ra. Hắn vẫn giữ vẻ mặt chưa hiểu chuyện gì, quỳ trên mặt đất trố mắt nhìn Ngu Tiểu Văn đầy ngu ngơ. Ngu Tiểu Văn nhét nòng súng vào miệng hắn, lên gối thúc mạnh vào cằm đối phương.
Tiếng hét thảm thiết vang lên cùng tiếng răng vỡ vụn. Tên sát nhân ho sù sụ, nhổ ra máu tươi và những mảnh răng trắng hếu.
Tiếp theo là tiếng kêu la thảm thiết không ngừng của tên này. Ngu Tiểu Văn cũng ngồi xuống, bóp miệng tên tội phạm nhìn máu tuôn ra ồ ạt.
Cậu vỗ mạnh vào má hắn: "Có răng nanh thì ngon à? Hửm?"
Cậu cúi đầu dùng quần áo tên sát nhân lau sạch nước bọt và máu trên súng rồi cất vào bao. Sau đó dán lại miếng dán sau gáy cho kín.
Giống như trong phim truyền hình, tiếng hét thảm thiết cuối cùng cũng thu hút các đồng nghiệp đến muộn của nhân vật chính. Từ Kiệt dẫn theo hai viện binh xuất hiện ở đầu ngõ.
"Anh Văn!"
"Đứng im!"
Mấy người chạy đến thấy Ngu Tiểu Văn đã khống chế được tên sát nhân thì xúm lại.
Một người trong đó là Beta, nhưng Từ Kiệt và người còn lại đều là Alpha, cảm nhận được không khí bất thường nồng nặc mùi tin tức tố liền lo lắng nhìn Ngu Tiểu Văn.
"Sư phụ?"
Tuy tuyến thể của Ngu Tiểu Văn bị khiếm khuyết không thể bị Alpha đánh dấu, nhưng vẫn bị ảnh hưởng bởi tin tức tố Alpha. Dù đã dán miếng dán ức chế nhưng cũng khó chống cự khi bị bơm trực tiếp tin tức tố vào cơ thể.
Thế là Ngu Tiểu Văn lấy mũi tiêm ức chế mạnh hơn ra, bóc vỏ, tiêm vào tay rồi đậy nắp bỏ lại vào túi.
Thấy cậu phải dùng đến cả thuốc tiêm, Từ Kiệt vô cùng lo lắng: "Sao thế anh, anh ổn không?"
"Không sao. Bị chó cắn một cái." Ngu Tiểu Văn nói.
Nghe cậu nói vậy, tên sát nhân cười hả hê với giọng điệu cá chết lưới rách. Hắn nói chuyện còn bị lọt gió vì mất răng: "Ha ha ha! Cán bộ Omega yểu điệu của các người đã là người của tao rồi! Ha ha ha... khụ..."
Đồng nghiệp bên cạnh đá cho hắn một cú. Hắn lại nhổ ra một bãi nước bọt lẫn máu.
Từ Kiệt đấm ngực dậm chân: "Tại em, đều tại em đau bụng đi vệ sinh mà không mang điện thoại, cũng chẳng mang giấy!"
"... Mẹ kiếp. Cậu bớt nói nhảm đi. Lần sau tốt nhất là đừng mang cả người theo." Ngu Tiểu Văn nói. Cậu liếc nhìn cái vali dưới đất: "Cái vali đó phải giao cho đội phòng chống ma túy."
Một đồng nghiệp ngẩn người hỏi: "Đội trưởng Ngu, tại sao phải giao cho đội ma túy? Đây là án của đội trọng án chúng ta mà..."
"Chúng ta phá án gϊếŧ người." Ngu Tiểu Văn dựa lưng vào tường nghỉ ngơi: "Hiểu quy tắc thì dễ làm việc. Sau này phải nhớ kỹ."
"Sau này?" Từ Kiệt nhìn cậu.
Sư phụ dạo này cứ hay nói "sau này", lạ thật.
...
Tên sát nhân bị một chiếc xe cảnh sát khác đưa đi. Ngu Tiểu Văn, Từ Kiệt và hai đồng nghiệp còn lại ngồi trên xe của Ngu Tiểu Văn.
Từ Kiệt ngồi ghế lái, im lặng nhìn Ngu Tiểu Văn đang cau mày ở ghế phụ.
Ngu Tiểu Văn rất không ổn. Có lẽ dạo gần đây uống và tiêm quá nhiều loại thuốc, hóa trị các kiểu nên cậu dường như đã bị nhờn thuốc ức chế. Tiêm được hai mươi phút rồi mà cậu không những không bình tĩnh lại, ngược lại cơ thể còn nóng ran từng cơn, trống rỗng, đây là dấu hiệu sắp phát tình.
Cậu vặn vẹo người, cố nén hơi thở. Nhưng chỉ khẽ thở ra một hơi cũng phát ra âm thanh bất thường.
Từ Kiệt: "..."
Đồng nghiệp A: "..."
Đồng nghiệp B: "..."
Không gian trong xe càng thêm tĩnh lặng.
Hai Alpha đương nhiên đứng ngồi không yên, ngay cả cậu Beta kia cũng căng thẳng theo.
Mọi người đều biết Ngu Tiểu Văn sẽ không bị đánh dấu, hơn nữa lúc nào cũng dán miếng dán ức chế, mang theo thuốc tiêm bên người. Nên chuyện này trước đây chưa từng xảy ra. Thật khiến người ta hoang mang.
"Làm gì mà mặt mũi ai cũng như sắp hy sinh vì tổ quốc thế, tôi phát tình cũng không cần các cậu phục vụ đâu." Ngu Tiểu Văn nói. Cậu mở cửa xe: "Các cậu về Cục trước đi, lát nữa tôi tự về."
Cậu xuống xe, lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh mà Từ Kiệt vừa đi lúc nãy.
Rất nhanh sau đó có tiếng bước chân đến gần, cánh tay cậu bị kéo lại, là Từ Kiệt: "Sư phụ, một mình anh không được đâu..."
Bây giờ bị Alpha chạm vào chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Người cậu càng bủn rủn hơn, khàn giọng quát: "Đừng chạm vào tôi!"
Cậu hất tay đối phương ra.
Từ Kiệt sững sờ, tai đỏ bừng, đứng ngây ra đó không biết làm sao.
"Không cần lo cho tôi." Ngu Tiểu Văn bước nhanh hơn: "Tôi tự giải quyết rồi về."