Tại một con phố cũ thuộc khu S thành phố Mạn Kinh, trời chạng vạng tối. Người đi làm về qua lại tấp nập, thêm mấy hàng rong lấn chiếm lòng lề đường tạo nên khung cảnh nhộn nhịp nhất trong ngày.
Ngu Tiểu Văn và Từ Kiệt ngồi trong ô tô, phục kích. Từ Kiệt vừa tốt nghiệp trường cảnh sát, được giao cho Ngu Tiểu Văn hướng dẫn. Cậu ta gọi Ngu Tiểu Văn là anh, cũng gọi là sư phụ.
Từ Kiệt dán mắt vào lối vào một tòa nhà cũ kỹ, Ngu Tiểu Văn dặn dò: "Trông cho kỹ vào."
Sau đó cậu nhìn điện thoại, ngón cái lướt nhanh, báo cáo một số hóa đơn bảo hiểm y tế lên ứng dụng của công ty bảo hiểm.
Từ Kiệt liếc nhìn điện thoại của cậu: "Bảo hiểm? Sao thế sư phụ."
"Bảo hiểm Thời Gian đồng hành cùng bạn." Ngu Tiểu Văn thuận miệng trả lời: "Tập trung vào mục tiêu đi, đừng nhìn lung tung."
Từ Kiệt lại nhìn ra cổng tòa nhà.
"Anh Văn, anh chắc là hắn sẽ đến không? Mấy ngày rồi chẳng thấy bóng dáng đâu, khéo hắn trốn khỏi thành phố rồi cũng nên. Nhỡ chúng ta làm lỡ thời gian phát lệnh truy nã thì sao."
Ngu Tiểu Văn giọng điệu hờ hững: "Thì sao nữa, lỡ thì lỡ chứ sao. Có treo ngược tôi lên đánh thì tôi cũng chẳng có cỗ máy thời gian cho cậu hối hận đâu."
Hai người im lặng ngồi thêm một lúc. Từ Kiệt vẫn trừng mắt nhìn ra cửa, còn Ngu Tiểu Văn cúi đầu chơi game xếp hình trên điện thoại. Chẳng bao lâu sau, ánh vàng phía chân trời dần tắt, báo hiệu màn đêm sắp buông xuống.
"Anh ơi em buồn vệ sinh quá, em đi giải quyết cái đã." Từ Kiệt nói.
"Đi đi."
"Vâng, em về ngay." Từ Kiệt vươn vai, xuống xe đóng sầm cửa rồi chạy lon ton về phía con ngõ nhỏ có treo biển WC ở hướng ngược lại.
Ngu Tiểu Văn cất điện thoại, nhìn tòa nhà cũ kỹ với những đường nét đã trở nên mờ ảo trong ánh chiều tà.
Cậu lấy bao thuốc ra, bên trong chỉ còn hai điếu. Thế là cậu lại nhét cái bao thuốc nhăn nhúm vào túi. Cậu bới trong đống đầu lọc thuốc lá chất cao như núi bên cạnh, chọn ra một cái còn dài một chút, ngậm vào miệng châm lửa.
Cậu hạ cửa kính xe xuống một chút, làn khói xanh lơ lửng bay ra ngoài qua khe hở.
Cậu nhìn chằm chằm vào tòa nhà, ngẩn người.
Rồi hừ một tiếng.
"Bố mày sắp ngỏm đến nơi rồi mà vẫn phải đi bắt mày. Sao mày mãi chưa đến thế hả?"
Như thể nghe thấy lời triệu hồi của cậu, một bóng người cao lớn vạm vỡ xuất hiện ở đầu con ngõ không xa. Hắn đội mũ nhưng với kinh nghiệm của Ngu Tiểu Văn, chỉ nhìn dáng người cậu cũng nhận ra ngay. Cổ họng cậu thắt lại, lập tức ngồi thẳng dậy, đóng cửa sổ xe và dụi tắt thuốc.
Người đó lảng vảng quanh mấy sạp hàng nhỏ bên cạnh một lúc rồi đi vào tòa nhà.
Ngu Tiểu Văn lập tức gọi điện cho Từ Kiệt, nhưng tiếng chuông điện thoại lại vang lên ở ghế phụ lái.
"..."
Cậu suy nghĩ vài giây rồi nhắn tin vào máy Từ Kiệt, sau đó tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe, rảo bước đi về phía tòa nhà.
Tầng một tòa nhà là mấy cửa hàng nhỏ đơn sơ, các tầng trên là nhà nghỉ giá rẻ hoặc phòng chơi bài do người dân tự mở, thành phần ra vào rất phức tạp. Cậu bước vào cửa, thấy bóng dáng vạm vỡ kia đi thẳng về phía cầu thang bộ. Cậu đợi một lúc rồi bám theo.
Nếu không có gì bất ngờ thì nơi hắn đến là tầng ba, một nhà nghỉ theo giờ. Cậu lên được nửa tầng, nhìn qua khe hở cầu thang thấy tiếng bước chân quả nhiên biến mất ở tầng ba.
Cậu đi theo. Lên đến tầng ba, rẽ trái. Ánh đèn mờ ảo ám muội. Lễ tân là một người phụ nữ trang điểm đậm.
"Có hẹn không?" Người phụ nữ chỉ nhướn mi mắt lên.
"Ừ." Ngu Tiểu Văn ậm ừ một tiếng, lấy khăn mặt và đồ dùng cá nhân từ xe đẩy bên cạnh rồi đi vào hành lang. Qua khúc cua, cậu quan sát các cửa phòng. Sau đó đi đến phòng đầu tiên gõ cửa.
Gõ một cái, bên trong vọng ra tiếng đàn ông trẻ: "Ai đấy?"
"Nhầm phòng." Cậu nói rồi tiếp tục đi về phía trước, gõ cửa phòng thứ hai. Gõ mấy cái không có ai trả lời.
Đứng trước cửa phòng thứ ba, cậu thấy cửa phòng thứ tư treo biển "Xin đừng làm phiền". Cậu khựng lại, đi đến gõ cửa phòng thứ tư trước.
Cậu gõ hai cái, bên trong truyền ra giọng đàn ông trầm thấp.
"Ai?"
Ngu Tiểu Văn siết chặt khăn mặt và bàn chải trong tay.
"Thưa anh, anh mới nhận phòng phải không ạ? Phòng này vừa dọn xong nhưng đồ dùng một lần chưa thay, bà chủ bảo em mang lên."
Một lúc sau, giọng nói trầm thấp trả lời: "Không cần đâu."
Ngu Tiểu Văn suy nghĩ một chút rồi ghé sát cửa nói nhỏ: "Anh ơi, bây giờ anh bảo không cần nhưng nhỡ đồ không sạch sẽ gây bệnh lại đổ tại bọn em, bọn em biết kêu ai. Hay là cứ thay đi ạ? Mất một phút thôi."
Lại một lúc sau, trong phòng vẫn không có tiếng động.
Ngu Tiểu Văn linh cảm chẳng lành, lùi lại một bước rồi tung cước đạp tung cửa phòng. Quả nhiên trong phòng không có ai, cửa sổ mở toang, rèm cửa bay phấp phới.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy gã đàn ông đang xách vali chạy trên nóc nhà cấp bốn bên cạnh.
Cậu nhảy ra ngoài đuổi theo.
Gã đàn ông thân thủ rất nhanh nhẹn. Ngu Tiểu Văn vốn cũng không tệ, nhưng từ khi bị bệnh thì không thể so sánh với ngày xưa được nữa. Cậu đuổi theo rất vất vả, hơi thở ngày càng gấp, bước chân loạng choạng, lưng toát mồ hôi lạnh. Cứ thế kẻ chạy người đuổi, đến một ngõ cụt, gã đàn ông nhảy lên định trèo tường. Việc này tốn chút thời gian nên Ngu Tiểu Văn có cơ hội thu hẹp khoảng cách.
Cậu vừa chạy tới vừa rút súng: "Đứng im. Xuống đây. Không tao bắn."
Gã đàn ông quả nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Ngu Tiểu Văn và khẩu súng trên tay cậu. Giằng co một lúc, hắn nhảy xuống đối mặt với Ngu Tiểu Văn.
Gã đàn ông vóc dáng vạm vỡ, lông mày rậm môi mỏng, sắc mặt âm u. Đôi mắt tam bạch trân trân nhìn cậu, cộng thêm nụ cười nhếch mép khiến người ta thấy buồn nôn một cách khó hiểu.
Hung thủ vụ án hϊếp da^ʍ gϊếŧ người hàng loạt 216 ở Mạn Kinh.
Nhìn thấy khuôn mặt này, ngoài cảm giác buồn nôn, Ngu Tiểu Văn chỉ thấy trút được gánh nặng. Vụ án này mà không phá được thì cậu sợ mình chưa kịp chết vì bệnh đã bị mấy ông quan trên giục chết rồi. Cậu thở hắt ra một hơi yếu ớt: "Giơ tay lên."
Vài giây sau, gã đàn ông vứt cái vali đi, giơ hai tay lên.
Ngu Tiểu Văn đi tới, một tay chĩa súng vào hắn, một tay lấy còng số tám: "Lại đây, đứng vào chỗ ống nước này."
Gã đàn ông chậm rãi đi tới, nhìn cậu cười.
"Cười cái gì mà cười." Ngu Tiểu Văn cầm còng tay lại gần hắn.
"Cán bộ Omega à, lần đầu tiên tôi thấy đấy." Tên sát nhân cười càng thêm bỉ ổi, đánh giá khuôn mặt trắng bệch của cậu, liếʍ môi: "Chạy có mấy bước mà nhìn cán bộ mệt chưa kìa. Yểu điệu thế này sao làm được việc nặng."
"Ha ha, cán bộ không chỉ làm việc nặng mà xử đẹp mày cũng dư sức." Ngu Tiểu Văn nắm lấy cổ tay hắn định còng vào ống nước.