Văn án: [Chào mừng quý khách đến tham quan Công viên Quốc gia Tử Bất Ngữ!] Trong lòng sa mạc mênh mông là con sông quỷ ngầm dưới đất, nơi những âm mưu và đấu đá cuộn trào như sóng dữ. Trong màn sương …
Văn án:
[Chào mừng quý khách đến tham quan Công viên Quốc gia Tử Bất Ngữ!]
Trong lòng sa mạc mênh mông là con sông quỷ ngầm dưới đất, nơi những âm mưu và đấu đá cuộn trào như sóng dữ.
Trong màn sương mù của hồ xác ở Tương Điền là những huyệt mộ quan tài treo, chôn giấu những tục lệ dân gian kinh hoàng đã ngủ say từ lâu.
Trên đường đi, vô số quỷ vật ngang nhiên lộng hành: Hồ ly đỏ dìm xác, quỷ đồng đè kiệu, khỉ Tạng ăn xác, người bóng dị hình… Tất cả du khách đều vô cùng hoảng sợ, ai nấy cũng nói với Miêu Vân Lâu rằng, chỉ có thờ phụng thần tiên của khu tham quan thì mới có thể sống sót rời khỏi đây.
Miêu Vân Lâu, người vô tình lạc vào đây sau khi chết: “ ... ”
Một người đóng đảng phí hằng tháng như tôi không muốn quỳ gối cho lắm đâu.
[Khu tham quan cấp 3A – Khu Rừng Già Tuyết Phủ]
Bên trong động Quỷ Yến, Huyền Nữ với vẻ ngoài ma mị, sau lưng mọc ra ba cặp cánh tay tượng đá, cất tiếng cười khẽ đầy quyến rũ: “Loài người, hãy cúi đầu trước ta, nếu không ta sẽ triệu hồi vạn ngàn thần phật đến xé ngươi thành trăm mảnh.”
Miêu Vân Lâu trầm ngâm một lúc, lục lọi túi mình, lôi ra một đống bút lông và giấy trắng rách nát mà hệ thống cho.
Trong nháy mắt, cả bầu trời thần phật mới giây trước còn đang trợn mắt trừng trừng bỗng chốc mỏng như những mảnh giấy, bị quạt bay đi trong tiếng hát của loại hình nghệ thuật dân gian Nhị Nhân Chuyển.
Chỉ còn lại hai hình nhân giấy nhỏ do Miêu Vân Lâu gấp ra, đang líu ríu, đáng thương giơ khăn tay lên chờ được khen ngợi.
Thấy vậy, Miêu Vân Lâu vội vàng vỗ tay, quay sang ống kính livestream mà lớn tiếng phổ cập kiến thức: “Thấy chưa, đây mới là nghệ sĩ của nhân dân.”
Huyền Nữ: “ ... ”
Khán giả ngoài livestream: “ ... "
[Khu tham quan cấp 3A – Khu Sóng Ngầm Nổi Trôi]
Sóng sông đen kịt cuồn cuộn không ngừng, Long Vương từ đáy đập Âm Giang bay vυ"t lên không.
Nó yêu cầu các du khách phải tìm kiếm đồng nam đồng nữ trong con phố Trường Ảnh để hiến tế bằng máu thịt cho nó, hòng dập tắt cơn đại hạn ba năm, thì nó mới tạm nguôi giận mà ban xuống một chút mưa móc không đáng kể.
Miêu Vân Lâu: “ ... ”
Miêu Vân Lâu: “Người ta Kinh Hà Long Vương trong Tây Du Ký chỉ vì làm mưa trễ một lát thôi đã bị xử tử rồi, ngươi là ai mà ra vẻ quá vậy?”
Khán giả nghe vậy liền cười khẩy: Hehe, lại bắt đầu tìm chết rồi.
Chẳng lẽ thân là người phàm mà cậu còn có thể chống lại hồng thủy hay sao?
Long Vương nghe xong quả nhiên nổi giận, mây đen sấm sét đùng đùng, khuấy động dòng Âm Giang cuồn cuộn, muốn nhấn chìm cả phố Trường Ảnh trong biển nước, cũng là để dìm chết kẻ người phàm to gan này.
Lũ lụt sắp ập đến, nhưng Miêu Vân Lâu không hề sợ hãi, cậu nhướng mày, ngẩng đầu nhìn dòng Âm Giang mênh mông, rồi vỗ vỗ vào bức tượng đá đã sớm tạc xong bên cạnh:
“Gặp nghệ sĩ của nhân dân rồi, thế đã thấy công trình thủy lợi của nhân dân — Đô Giang Yển bao giờ chưa?”
————
Lễ thờ cúng chọn thần tại Bốn Mươi Tám Trại mù mịt chướng khí, đã được Miêu Vân Lâu xem là địa điểm quan trọng để phổ cập giáo dục cho vùng sâu vùng xa, kêu gọi người dân trong trại muốn làm giàu thì trước hết phải làm đường, noi gương Ngu Công dời núi.
Vùng đất Tây Tạng cũ nơi đâu cũng là trống da người và đàn xương đùi, đã bị Miêu Vân Lâu đánh đổ thành tư tưởng phong kiến của tầng lớp địa chủ, rồi được giải phóng bởi quân đội của nhân dân mà cậu ngày đêm mong ngóng.
Sau khi tham quan vài khu, những pha xử lý thần sầu của Miêu Vân Lâu, trên đấm động thần tiên Nam Sơn, dưới đạp hố quỷ vật Bắc Đầu, đã khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người.
Ghen tị, sợ hãi, chán ghét, khâm phục... Vô số cảm xúc hội tụ lại, hàng ngàn vạn du khách nhìn về bóng hình ấy, sắc mặt phức tạp, ngọn lửa leo lét gần như đã tắt trong lòng họ bỗng nhiên le lói:
... Có lẽ, những người phàm nhỏ bé như họ, cũng có thể đường đường chính chính ngẩng đầu nhìn thẳng vào thần tiên?
Thấy vậy, Miêu Vân Lâu mỉm cười, cậu đạp lên đầu quỷ vật, đối mặt trực diện với các vị thần tiên cao cao tại thượng, nụ cười ngông cuồng tùy ý.
Trận đồ cắt giấy Phương Chính, Nhị Nhân Chuyển vùng Đông Bắc, gấm Thục lộng lẫy, biến diện của Xuyên kịch... Vô số loại hình văn hóa dân gian và di sản phi vật thể khắp nơi, qua tay cậu đã được vận dụng đến mức xuất thần nhập hóa, trở thành vũ khí khiến quỷ vật nghe danh đã sợ mất mật.
Thần tiên thì tính là gì? Mảnh đất Trung Hoa này xưa nay không nuôi thần tiên ăn không ngồi rồi, từ xưa đến nay đã có Đại Vũ trị thủy, Hậu Nghệ bắn mặt trời, muốn có thứ gì thì chỉ có thể dựa vào chính sức của người dân.
Những người dốc cạn tâm huyết vì dân chúng có thể được vạn nhà thờ phụng, đưa lên thần đàn.
Còn những thần tiên tùy tiện làm càn, bóc lột dân chúng, thì tượng thần xá© ŧᏂịŧ cũng phải bị đập cho tan nát!
Và ngay lúc các du khách đang sôi trào nhiệt huyết, lũ lượt giương cờ khởi nghĩa, thì Miêu Vân Lâu cũng đang sầu não, cậu nhìn những mảnh cơ thể người kiêm vật phẩm sưu tầm cấp truyền thuyết mà mình thu thập được, sắc mặt vô cùng quái lạ.
Gương mặt được ghép lại ấy lại thanh tú lạnh lùng, câu hồn đoạt phách, tựa như một vị trích tiên, trông hệt như một vị ân nhân cứu mạng đã từng sớm tối bên nhau nhưng không may qua đời của cậu.
... Sao ghép lại trông quen mắt thế nhỉ?
4 tháng trước...