“Nếu bây giờ cô dừng tay, tôi còn để lại cho cô một cái xác toàn vẹn.”
Giọng anh khàn đặc, vầng trán rịn mồ hôi lạnh, nhưng từng chữ vẫn lạnh lẽo cao ngạo, như phát ra từ ngai vàng.
Bất cứ ai thấy gương mặt này của Lôi thiếu gia đều lập tức đặt vé máy bay trốn biệt. Nhưng Nhạc Tiểu Tịch... chẳng buồn ngẩng lên, trực tiếp bắt tay cởi thắt lưng của anh.
“Cô rốt cuộc muốn làm gì?”
“Giúp anh... giải tỏa một chút.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Tiểu Tịch khi nói câu ấy, ngây thơ trong sáng như thể đang chuẩn bị làm cơm hộp cho oppa.
“Dù gì thì cũng là anh mua quyền khai thác lần đầu mà. Giúp anh giải quyết xong, sau đó pha cho anh tách trà an thần, bảo đảm một giấc ngủ tới sáng. Đến khi trời vừa hửng, Tiểu Tịch lại rưng rưng khóc lóc, anh sẽ tin chắc mình đã làm nhơ bẩn một đóa hoa thanh thuần. Thế là Tiểu Tịch lĩnh tấm chi phiếu rồi rút lui an toàn.”
Nói xong, cô còn tự búng tay một cái tách: “Hoàn hảo! Quá là thông minh!”
“Đây... chính là nghiệp vụ của cô?”
Lôi Kính Sâm dù khó tin đến đâu, nhưng vẫn sắc bén nhìn thấu được mục đích thật sự.
Rõ ràng người phụ nữ này rất có nghề, kinh nghiệm phong phú khỏi bàn. Rất tốt! Không chỉ đêm nay, anh muốn cô phải trả giá cho tất cả những trò lừa lọc trước kia. Với loại phụ nữ này, cái chết còn quá nhân từ!
“Xì!”
Những khí thế lạnh lẽo như băng sơn hắn vừa mới bộc lộ, chưa kịp kéo dài bao lâu thì bị một bàn tay phá tan.
Nhạc Tiểu Tịch đã đeo găng, bàn tay mảnh khảnh trực tiếp ấn xuống bụng dưới hắn, tự nhiên đến mức không hề báo trước một tiếng!
Sắc mặt tuấn mỹ của Lôi Kính Sâm căng cứng, trong đầu đã nghiền nát cô thành trăm mảnh không biết bao nhiêu lần!
“Ái da!”
Đột nhiên Nhạc Tiểu Tịch như sực nhớ ra điều gì, vội vàng buông tay, bật người dậy: “Quên mất chuyện quan trọng nhất rồi!”
Cô vứt găng, lục lọi chiếc balo xinh xinh, cẩn thận lấy ra một túi máu nhân tạo mini, thoa đều lên ga giường, xong còn gật gù cực kì hài lòng: “Ừm, giờ thì chứng cứ rơi máu đào cũng đâu ra đấy rồi nhé.”
Nhạc Tiểu Tịch quay lại bên cạnh, thấy anh vẫn bất động, liền nhoẻn cười, ánh mắt như khen ngợi học sinh giỏi: “Ngoan nào, chỉ cần xong việc, uống chén trà ngọt ngọt an thần rồi chú đi ngủ sớm, bảo đảm ngon lành đến sáng mai.”
“Vậy à?”
Giọng anh nhàn nhạt vang lên.
“Được rồi, thời gian không chờ đợi ai đâu.”
Nhạc Tiểu Tịch chuẩn bị hành động thì...“Á!”
Còn chưa kịp động thủ, Lôi Kính Sâm đã vươn cánh tay dài, mạnh mẽ kéo cô lại, động tác gọn gàng như đặc công tác chiến. Trong nháy mắt, Nhạc Tiểu Tịch nhận ra mình đã bị giam chặt dưới thân hình cường tráng, nguy hiểm của hắn!
Anh... anh tháo dây trói từ bao giờ vậy?
“Tiếp theo, tôi nên trừng phạt cô thế nào đây?”
Giọng anh lạnh lẽo, nhanh chóng khóa chặt đôi tay đang vùng vẫy lung tung, còn nâng cằm cô lên bằng lực đạo không thể kháng cự.
Lôi Kính Sâm cố gắng khống chế tác dụng của thuốc, mồ hôi ướt đẫm kẽ tay dài thon gân guốc, bàn tay nóng rực lại siết chặt lấy gương mặt nhỏ của Nhạc Tiểu Tịch. Thế nhưng giọng nói phát ra lại lạnh buốt đến tận xương, khiến từng lỗ chân lông trên người cô căng cứng vì sợ hãi.
Anh chưa hề động thủ, nhưng Nhạc Tiểu Tịch có thể cảm nhận rõ rệt, chỉ cần anh muốn, anh sẽ bẻ gãy từng khúc xương của cô không chút nương tay!