Bác gái nhìn theo, ngẩn tò te vài giây rồi cười hớn hở:
“Đúng là trời sinh một cặp! Nhìn là biết anh kia thương vợ dữ lắm! Hai đứa trăm năm hạnh phúc nha!”
Trên xe, Nhạc Tiểu Tịch bị anh ghì trong lòng, mặt cứng đờ, cười méo xệch:
“Ờm… chúng ta là người văn minh, có gì nói bằng miệng được không?”
Lôi Kính Sâm khẽ nhếch môi, nụ cười nửa như tà mị nửa như đe dọa:
“Ồ?”
Chỉ một âm tiết thôi mà đủ khiến cô toát mồ hôi hột.
Cô cười gượng, nước mắt trong lòng muốn rơi:
Thế giới này đúng là nhỏ quá đáng! Cô đã chọn nơi hẻo lánh nhất để bán, vậy mà vẫn bị hắn bắt quả tang tận tay!
Khuôn mặt lạnh lùng của Lôi Kính Sâm từ từ tiến sát lại, khiến Nhạc Tiểu Tịch run cầm cập. Cô cười gượng hai tiếng, cố gắng vặn mình trốn thoát khỏi vòng tay sắt kia.
Nhưng Lôi Kính Sâm đâu có dễ tha người như thế. Bàn tay to nắm chặt vai cô, mạnh đến mức cô cảm giác chỉ cần anh dùng thêm chút lực nữa là mình thành… gà xé tay luôn mất!
“Đợi đã! Có chuyện này tôi có thể giải thích!” – tim Nhạc Tiểu Tịch đập loạn lên như trống trận, cô hét lên gần như cầu xin.
“Không thích hả?” – Lôi Kính Sâm liếc mắt qua đống quần áo trên ghế sau, giọng nhàn nhạt nhưng ẩn đầy uy hϊếp.
“Thích chứ! Thích cực kỳ luôn!” – Nhạc Tiểu Tịch gật đầu như gà mổ thóc, chỉ thiếu nước quỳ xuống bái anh là phúc tinh. Mà khổ nỗi, cô đang bị đè dính chặt lên đùi người ta, thật sự chẳng khác gì tự dâng lên.
“Không ngoan.” – giọng anh trầm thấp: “Đã không thích tôi mua đồ cho, vậy từ nay khỏi mặc đồ luôn.”
“Anh—anh là đồ biếи ŧɦái à!” – Nhạc Tiểu Tịch trừng mắt, hối hận muốn khóc. Vì một triệu, cô đúng là tự nhảy vào hang sói rồi còn gì!
Cô ra sức vùng vẫy, tay chân đập loạn tìm nút mở khóa cửa: “Tôi muốn nhảy xe! Tôi phải báo công an! Để chú cảnh sát cắt bỏ luôn nửa người tội lỗi của anh, tiện thể kiểm tra luôn nửa đầu đầy ý đồ đen tối kia!”
“Câm miệng.” – Lôi Kính Sâm lạnh giọng. Anh vốn định nổ máy, nhưng cô nàng cứ như một con chó con nổi loạn, vừa sủa vừa cắn lấy ống quần anh không tha!
Nhạc Tiểu Tịch càng tức, miệng lầm bầm:
“Tôi vẽ vòng nguyền rủa anh, cho anh cả đời bật chế độ ngựa giống, vừa thấy gái là phát rồ, nhưng ‘ba giây’ xong là tịt, một lần hỏng ba năm, nghe chưa đồ cầm thú!!”
Cô nói nhanh như bắn súng liên thanh, khiến anh chỉ muốn… bịt luôn cái miệng đó lại.
Lôi Kính Sâm hít sâu một hơi, rồi bất ngờ kéo cô lại, ánh mắt sắc bén khóa chặt đôi môi đỏ nhỏ đang mở ra khép vào kia — muốn cho cô câm hẳn theo cách “thực chiến”.
Nhạc Tiểu Tịch còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúi đầu xuống…
“Khoan khoan! Anh nhìn đi! Trang Dung Dung kìa! Cô ta quả nhiên xuất hiện rồi!”
Ba chữ Trang Dung Dung thành công khiến anh dừng động tác.
Anh nhướn mày, liếc ra ngoài cửa sổ — quả nhiên, ở góc phố, một bóng người mặc áo xám, nón rộng, đang lén lút nhìn quanh với ánh mắt vừa hả hê vừa đầy toan tính.
“Thành quả của em… là cô ta?” – anh hỏi, giọng hơi thấp.
“Đương nhiên!” – Nhạc Tiểu Tịch lập tức ngẩng đầu, lấy lại tinh thần. “Anh nghĩ tôi bỏ tiền ra làm trò ngu ngốc này để chơi chắc? Tôi đang giúp anh hoàn thành kế hoạch ‘khiến cả nhà họ Lôi ghét tôi’ đó nha!”