Chương 3

Bắt gặp ánh mắt Nhạc Tiểu Tịch tràn đầy mê mẩn và ngơ ngác, Lôi Kính Sâm càng chán ghét, cánh tay dài hất mạnh, ném thẳng cô xuống đất.

Tiểu Tịch tỉnh hồn ngay lập tức.

Đẹp trai thế này, chỉ cần ngoắc tay là phụ nữ tự nhào tới dâng tiền, sao còn phải vụиɠ ŧяộʍ mua “quyền lần đầu”?

Đinh! Trong đầu Tiểu Tịch sáng lên bóng đèn: "Chắc chắn là bất lực!"

“Anh đừng tự ti nha. Ai cũng nói lần đầu của xử nữ là liều thuốc thần khơi dậy bản năng đàn ông. Cho dù anh có... khựng khựng một chút, em cũng không chê đâu.” Tiểu Tịch cố leo lại lên giường, mặt đầy thông cảm hiểu chuyện. “Em sẽ hết sức phối hợp với bé em cà giật của anh mà!”

Cái con nhóc này đang nói gì thế? Ai bảo anh không được chứ!

Lôi Kính Sâm chưa từng gặp kẻ mặt dày như kẹo cao su dính riết lấy mình, lại còn hùng hồn “rao bán” lần đầu như thế!

“Tự mình cút, hay muốn tôi ném ra ngoài?”

Chưa kịp phản ứng, Tiểu Tịch đã bị anh xách bổng lên.

Lúc này cô mới nhận ra, người đàn ông này cao phải trên 1m90, xách cô chẳng khác gì nhấc một con mèo nhỏ. Anh không thèm nhìn lấy một cái, thẳng bước ra cửa.

Sắp bị vứt như rác thật rồi!

Nhục nhã! Từ trước đến giờ, Nhạc Tiểu Tịch chưa từng bị “khách hàng” nào trả lại giữa chừng cả!

“Này này, đẹp trai thì cũng không có quyền quỵt tiền nhé!” Cô vùng vẫy trong tay anh như một con thú nhỏ xù lông.

Đúng là chưa từng gặp vị kim chủ nào khó chịu như vậy. Cô đã tung đủ loại chiêu, thế mà anh vẫn không chịu bắt đầu giao dịch. Định phá hợp đồng chắc?

Ngay tức thì, Tiểu Tịch vứt bỏ vỏ bọc “yếu đuối đáng thương”.

Ở thời đại này, gương mặt đẹp không quẹt được thẻ đâu nhé! Em nói cho anh biết, em không dễ xua đâu. Không đưa tiền, em nhất quyết không đi!

“Cô nghĩ cô có thể làm gì?” Lôi Kính Sâm đã xách cô đến cửa, nghe giọng điệu hùng hổ ấy, chỉ khẽ nhếch môi khinh miệt: “Cô thì làm được gì? Ở Phong thị này, không ai dám nói với tôi như thế...”

Anh chưa kịp dứt câu thì một làn hương ngọt ngào xộc thẳng vào mặt. Trong mắt anh lóe lên tia sắc bén, nhưng đã quá muộn. Hương ngọt kia xen lẫn khí tức mông lung quen thuộc, khiến anh cực kỳ căm ghét. Lôi Kính Sâm lập tức hất mạnh cô ra.

Đôi mắt hổ phách của Tiểu Tịch chớp chớp, tay lắc lắc chai xịt nhỏ: “Không chơi thì chết, xịt mê tình.”

“Cô dám!”

Lôi Kính Sâm lắc mạnh cái đầu đang bắt đầu choáng váng. Chỉ vài giây, không chỉ du͙© vọиɠ nguyên thủy dâng lên, mà tứ chi anh còn bắt đầu bủn rủn.

“Ôi trời, ép em phải tung ra vũ khí tối thượng... Anh đúng là người đầu tiên trong 400 vị khách đó!”

Tiểu Tịch nhăn chiếc mũi nhỏ, mặt đầy tiếc rẻ.

“Cô muốn làm gì?”

Ánh mắt Lôi Kính Sâm lạnh buốt như băng, nhìn Tiểu Tịch chẳng khác nào nhìn một con chuột chết.

“Còn làm gì nữa?”

Cô chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ lo cất chai xịt “không chơi thì chết” vào túi.

“Đương nhiên là giúp chú hoàn thành giao dịch rồi!”

Tiểu Tịch cố lôi anh lên giường, nhưng thân hình anh quá vạm vỡ. Kéo mãi không nổi, cô đành dứt khoát đẩy ngã anh xuống đất, chẳng hề quan tâm đến bộ vest may đo xa xỉ bị vò nát, còn lôi dây thừng ra trói chặt.

Lôi thiếu gia, thần thoại thương trường, kẻ khiến ai nấy đều phải cúi đầu khϊếp sợ, cả đời chưa từng bị ai ném lăn lóc trên sàn như thế này.