Chương 26

“Biết rồi!” Cô hất tay anh ra, hậm hực chui lại vào giường, cuộn tròn trong chăn, lưng quay về phía anh.

Nhìn cô nằm cuộn tròn, thân hình nhỏ bé lọt thỏm giữa chiếc giường rộng thênh thang, Lôi Kính Sâm lại thấy… kỳ lạ dễ chịu. Giống như một con mèo nhỏ đang sưởi nắng vậy. Anh do dự vài giây, rồi cũng nằm xuống — trực tiếp đè luôn lên người cô.

“Khụ khụ!” Nhạc Tiểu Tịch bị anh đè tới mức suýt tắt thở, mắt đảo trắng dã:

“Anh… anh là heo à, nặng chết người ta rồi!”

Đúng lúc ấy, người giúp việc từ phòng tắm bước ra, trông thấy cảnh này liền vội cúi gằm mặt, chạy biến khỏi phòng, còn không quên khép cửa cẩn thận:

“Thiếu gia và cô Nhạc tình cảm thật tốt…”

“Lôi Kính Sâm! Anh đè chết tôi bây giờ đấy!” Nhạc Tiểu Tịch tức muốn khóc, tay chân quẫy đạp loạn xạ.

Lôi Kính Sâm cuối cùng cũng nhấc người ra, nhàn nhã nằm nghiêng, vẻ mặt sung sướиɠ như vừa tìm được thú vui tiêu khiển mới.

Nhạc Tiểu Tịch chẳng hơi đâu cãi, chỉ biết há miệng thở dốc như cá mắc cạn.

Chuông điện thoại lại vang lên.

Cô bật dậy, lăn lộn mấy vòng mới mò được máy, vừa nhìn thấy tên người gọi, vội vàng bắt máy:

“Lâm thiếu!”

Cô toan giải thích vụ vừa rồi sao lại không nghe, sao gọi lại mà lại bị cúp… thì cánh tay rắn chắc kia đã vươn ra, một phát kéo cô vào lòng, đầu anh tựa lên vai cô, tai thì áp sát vào điện thoại.

Nhạc Tiểu Tịch trừng mắt nhìn anh – Nghe lén mà còn ngang nhiên thế cơ à?

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng:

“Xin lỗi, không làm phiền cô chứ?”

“Không đâu ạ, tôi dậy rồi, Lâm thiếu có chuyện gì sao?” Cô tươi cười, giọng nói mềm mại ngọt ngào.

Cảm giác có ánh mắt lạnh như băng đang dán chặt vào mình, Nhạc Tiểu Tịch cử động nhẹ, định gỡ tay anh ra… nhưng càng giãy thì anh càng siết chặt. Cô đành đầu hàng.

Lôi Kính Sâm mặt không cảm xúc, nhưng ánh nhìn thì tối sầm, sâu như đáy vực. Còn cô thì mải suy nghĩ xem Lâm Trấn Đông gọi có chuyện gì.

“Cô hôm nay có đi làm không?” giọng Lâm Trấn Đông vẫn ôn tồn.

Nhạc Tiểu Tịch khựng lại. À đúng rồi, công ty cô làm việc đã được tập đoàn Lâm Thị tiếp quản, tức là giờ cô chính thức là nhân viên của Lâm Thị! Chỉ nghĩ đến thôi mà tim cô đập rộn ràng.

“Sau khi Lâm Thị tiếp quản, chúng tôi sẽ có xe riêng đưa đón nhân viên. Cô Nhạc có cần không?”

“Có chứ, tất nhiên là có!” Nhạc Tiểu Tịch reo lên như trúng số, mắt sáng rực. Cuối cùng cô cũng không phải chen xe buýt giờ cao điểm, bị người ta ép thành “bánh mì nhân người” nữa rồi!

“Không hổ danh tập đoàn lớn, đúng là nhân văn ghê! Được vào Lâm Thị làm đúng là may mắn cả đời!”

Giọng Lâm Trấn Đông cười nhẹ:

“Nhân viên của tôi đều rất vất vả, được chăm chút một chút cũng là điều nên làm.”

Câu nói ấy khiến cô cảm động suýt rơi nước mắt. Trời ơi, sếp vừa giàu vừa tâm lý, đúng là “ông chủ quốc dân”!

Còn Lôi Kính Sâm bên cạnh thì… sắp ngủ gật. Trong lòng anh chỉ có một chữ: “Nhạt!”

Nhạc Tiểu Tịch lại càng phấn khích, tưởng tượng tương lai rực rỡ ở Lâm Thị, chờ lấy được một triệu tệ, chữa bệnh cho mẹ, rồi sống an ổn cả đời.

Bên kia, Lâm Trấn Đông khẽ hỏi:

“Hôm qua cô và Lôi thiếu hợp tác thế nào?”

Nhạc Tiểu Tịch đang lâng lâng nên chẳng để tâm, thật thà đáp:

“Cũng tạm ổn, hôm qua cảm ơn anh nhiều lắm!”