“Nhìn cái gì mà nhìn dữ thế?” Nhạc Tiểu Tịch ngậm bàn chải, nói líu ríu không rõ chữ. Cô chẳng buồn quan tâm, vẫn ung dung tiếp tục “sự nghiệp” thổi bong bóng.
Lôi Kính Sâm lười để ý, lấy khăn tắm vắt ngang hông rồi bước ra ngoài.
Nhạc Tiểu Tịch vừa súc miệng xong, ngẩng đầu lên thì… suýt nuốt luôn nước. Cơ bụng tám múi săn chắc, da thịt rắn rỏi, hình ảnh phản chiếu trong gương khiến cô đỏ bừng cả mặt, run rẩy chỉ tay:
“Anh… anh… đồ… đồ biếи ŧɦái thích cởi truồng!”
Nói xong, cô ném vội bàn chải rồi co giò chạy.
Trong gương, khóe miệng Lôi Kính Sâm cong cong, ánh mắt liếc lại bản thân, cơ bụng tám múi, tiêu chuẩn, không tệ!
Nhạc Tiểu Tịch tức tối chui vào chăn, không thèm ló đầu ra. Mãi đến khi Lôi Kính Sâm lau tóc ướt đi ra, cô mới vọt ngay vào phòng tắm. Anh nhướng mày nhìn theo bóng dáng lóng ngóng của cô, trong lòng lại thấy kỳ lạ thoải mái.
Tiếng nước ào ào lại vang lên. Lôi Kính Sâm ngồi trên giường, suy nghĩ miên man. Phải hơn nửa tiếng sau, cái đầu nhỏ của Nhạc Tiểu Tịch mới ló ra khỏi khe cửa.
“Này!”
Anh đưa mắt nhìn sang.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Đồ biếи ŧɦái, mau mặc áo vào!”
“Không thích thì ra hành lang mà ngủ.”
“Anh…” Nhạc Tiểu Tịch cắn răng, cảm thấy đời mình xui tám kiếp mới dính phải cái tên biếи ŧɦái, sắc lang này. Nhưng cuối cùng cô vẫn rụt rè bước ra… chứ chẳng lẽ cả đêm không ngủ?
Lôi Kính Sâm chẳng thèm để ý, mở chai rượu vang. Chất lỏng đỏ sẫm dưới ánh đèn lung linh đến say lòng.
“Anh định làm gì đó?”
“Uống rượu.”
“Không được uống!” Nhạc Tiểu Tịch như gặp đại địch.
Chính vì lần trước anh uống rượu, cô mới bị cuốn vào cái mớ hỗn loạn này! Đêm đó, cô vào nhầm phòng, anh thì uống say, kết quả… trời biết đất biết, hai người cứ thế mà dính lấy nhau. Nếu anh tỉnh táo, chắc gì đã có cái nghiệp duyên này!
Lôi Kính Sâm rót rượu, động tác ưu nhã đẹp mắt.
Nhạc Tiểu Tịch “phi” mấy bước đến, giằng lấy ly, đổ sạch rượu vào thùng rác, rồi ôm khư khư cả chai, mặt mày kiên quyết:
“Không được uống!”
Anh sững người nhìn bàn tay trống rỗng, gân xanh nổi lên:
“Đây là nhà tôi!”
“Thì cũng không được uống!” Nhạc Tiểu Tịch ngang bướng.
Nói rồi, cô thản nhiên… liếʍ một vòng quanh miệng chai. Lôi Kính Sâm lập tức cụt hứng, cảm giác muốn uống cũng bay sạch.
Tiếp theo là một màn tra tấn:
Anh muốn đọc sách, cô bật tivi, anh xem kênh tài chính, cô đổi sang giải trí, anh định ngủ, cô hát ầm ĩ, mà hát còn tông cao tông thấp, lạc nhịp đến mức khóc ra máu. May mà phòng cách âm tốt, chứ không cả nhà họ Lôi chắc đã kéo lên đập cửa!
Lăn lộn chán chê, Nhạc Tiểu Tịch cũng ngáp ngắn ngáp dài, bò lên giường. Nhưng trên đó đã có một “Đại thần” ngồi sẵn. Anh thẳng thừng đạp cô rơi xuống đất.
Nhạc Tiểu Tịch ngơ ngác, dụi mắt, nhìn anh mơ màng:
“Ơ…”
“Ngủ đất!” Lôi Kính Sâm nghiến răng nghiến lợi. Cái con nhóc này đã quậy anh suốt một buổi tối, không quẳng ra ngoài đã là nhân từ rồi!
Nhạc Tiểu Tịch bĩu môi, nhưng rất nhanh lại thò tay thò chân leo lên, lẩm bẩm:
“Anh ngủ đất đi…”
Lôi Kính Sâm phì cười:
“Cô không sốt chứ?”
Anh còn đưa tay đặt lên trán cô.
Nhạc Tiểu Tịch bực bội hất ra:
“Anh mới sốt ấy! Tôi buồn ngủ chết rồi!”
“Ừm… đúng là không sốt.” Ánh mắt anh chợt tối lại, môi nhếch lên gian tà, một tay vén chăn: “Tự xuống hay là để tôi ngủ chung với cô?”
“Đồ biếи ŧɦái!” Nhạc Tiểu Tịch hốt hoảng bật dậy, lăn thẳng xuống đất, mông tiếp đất đau điếng. Giấc ngủ tan biến sạch, cô nghiến răng nghiến lợi nhìn cái gã nằm ung dung trên giường, cuối cùng không dám lại gần nữa, chỉ biết ôm tạm một cái chăn nhỏ chạy ra sofa.