Chương 23

Lôi Kính Sâm chau mày, đôi mắt sâu thẳm khó đoán, nhưng trong lòng lại gầm gừ: “Nếu cô dám nói còn nghĩ đến hắn, tôi sẽ thủ tiêu hắn rồi chôn xuống biển luôn!”

Nhạc Tiểu Tịch liếʍ môi, cố gắng hóa giải bầu không khí nặng nề. Đôi mắt hổ phách thoáng ươn ướt, trong suốt như pha lê:

“ Ông à, bất kể gặp người nào hay trải qua chuyện gì, Tiểu Tịch chỉ muốn nhớ lấy phần đẹp đẽ. Còn những tổn thương… nó đã xảy ra, nhưng không đáng để khắc ghi.”

Đáy mắt Lôi Kính Sâm lóe sáng, cánh tay vô thức siết chặt thêm, cho đến khi người trong lòng khẽ rên một tiếng vì đau, anh mới nới lỏng. Thì ra… anh đã căng thẳng đến vậy?

Giản Thắng chậm rãi buông nắm tay, khóe môi nở một nụ cười tự giễu đầy cay đắng:

“Tiểu Tịch, cảm ơn em. Chúc em hạnh phúc.”

Nói rồi anh xoay lưng rời đi.

Bóng lưng trống trải, lạc lõng nhưng lại mang một sự quyết tuyệt đến đau lòng.

Lão gia Lôi khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng thoáng dịu đi:

“Được rồi, thế là đủ.”

“Nhưng ba…” Trang Dung Dung huých nhẹ cùi chỏ vào Lôi Tuấn Úc. Nếu thật sự để người phụ nữ kia bước vào nhà họ Lôi, thì anh ta chẳng còn chút cơ hội nào.

“Đừng nói nữa! Quyết định vậy đi!” lão gia một lời như đinh đóng cột. Dù Lôi Tuấn Úc có muốn phản đối cũng đành ngậm miệng, không dám cãi.

Để mẹ Lôi chuẩn bị một bàn tiệc thật ngon. người vui mừng nhất là Lôi phu nhân. Bà nắm tay Nhạc Tiểu Tịch, ánh mắt càng nhìn càng yêu mến: “Kính Sâm, dẫn Tiểu Tịch lên lầu tham quan đi, tối nay ở lại đây luôn nhé.”

Nhạc Tiểu Tịch trong lòng lập tức kêu toáng: “Cái gì cơ? Ở lại?”

Lôi Kính Sâm cũng ngẩn người: “Cô ấy ở lại? Thế ở đâu?”

Anh hất mạnh tay, đẩy cô ra một bên. Rõ ràng, kịch bản là để cả nhà ghét bỏ cô kia mà! Sao tình thế lại thành ra thế này?

“Cái gì cơ?” Nhạc Tiểu Tịch tức muốn bốc khói. Tiền bạc thì anh có thể nghi ngờ, nhưng nhân phẩm của cô thì tuyệt đối không ai được động vào!

Cô mà muốn ở chung phòng với cái tên sắc lang này á? Nằm mơ đi! Không đúng, ngay cả khi đầu có bị kẹp cửa, cô cũng không dại thế đâu!

“Lôi đại thiếu gia, anh nghĩ anh là tờ tiền nhân dân tệ chắc? Ai cũng muốn dán vào à? Nếu bản lĩnh thì đi thuyết phục mẹ anh đi, một phút sau tôi biến ngay. Hoặc hủy giao dịch, tiền tôi giữ, một giây sau biến liền!”

Khuôn mặt tuấn tú của Lôi Kính Sâm lập tức đen kịt.

Nhạc Tiểu Tịch biết ngay, tên này chắc chắn chẳng chọn cái nào. Thế là cô dứt khoát phi thân lên giường, nằm cái “bịch” một phát. Đúng là giường nhà giàu, đàn hồi khỏi chê! Cả người bị nẩy lên nẩy xuống, cô còn lăn ra dang tay dang chân hình chữ đại, sung sướиɠ lăn qua lăn lại như một con sâu nhỏ.

Lôi Kính Sâm nhìn cảnh này mà khóe miệng giật giật. Quả thật… không nỡ nhìn. Anh không nói thêm nửa câu, quay lưng đi rửa mặt.

Tiếng nước ào ào khiến Nhạc Tiểu Tịch tỉnh táo lại đôi chút. Cô lò dò bước chân trần vào, mặt mày ủ rũ:

“Tôi không mang bàn chải đánh răng.” Ai mà nghĩ tới cái “giao dịch” này lại phải tự mang đồ sinh hoạt cơ chứ.

“Ở đó.” Lôi Kính Sâm hờ hững chỉ vào kệ, trên đó đã chuẩn bị sẵn mấy chiếc bàn chải mới tinh.

“Trời ạ, dịch vụ tốt vậy luôn!” Nhạc Tiểu Tịch reo lên, hí hửng nhào tới, vừa đánh răng vừa thổi bong bóng phập phồng.

Lôi Kính Sâm cảm thấy… răng đau, tim phổi cũng đau.

Trên đời chưa thấy người phụ nữ nào trẻ con đến mức đánh răng cũng chơi bong bóng. Cô tưởng mình là cá vàng chắc?