Quả nhiên, Tiểu Tịch cứng đờ, ngoan ngoãn để mặc anh ôm.
Mọi người trong đại sảnh đều chết lặng. Đã lâu lắm rồi họ chưa từng thấy Lôi Kính Sâm đích thân ra tay.
“Tiểu Sâm!” Lôi phu nhân vội vàng chạy đến, lo lắng nhìn con trai từ trên xuống dưới, thấy anh không hề bị thương mới yên tâm. Nhưng ánh mắt lại phức tạp khi nhìn về phía cô gái đang được con trai ôm trong lòng.
“Con không sao.” Kính Sâm thấp giọng trấn an mẹ, nhưng vòng tay ôm lấy Tiểu Tịch lại càng chặt hơn. Chỉ cần nghĩ đến cảnh vừa rồi, khi người đàn ông khác muốn chạm vào cô, tim anh liền sôi máu.
“Ba, ba cũng thấy rồi đó! Người phụ nữ như thế này sao có thể gả cho Kính Sâm chứ?” Trang Dung Dung cau mày, giọng đầy chán ghét.
“Con dâu tương lai của nhà họ Lôi mà để đàn ông ngoài chặn ngay cổng lớn, chẳng phải mất hết thể diện sao?”
Lôi Tuấn Úc cũng phụ họa:
“Đúng đó ba, nếu truyền ra ngoài, người ta sẽ cười chê nhà họ Lôi mất!”
“Đủ rồi!”
Giọng quát lạnh thấu xương của Kính Sâm vang lên, ánh mắt sắc như dao lia qua hai người.
“Không lạ khi mấy nhà máy trong tay các người năm nào cũng thua lỗ. Đầu óc các người dùng để làm gì vậy hả?”
Áp lực nặng nề phủ xuống, khiến cả đại sảnh nín thở. Lôi Tuấn Úc né tránh ánh nhìn, bàn tay siết chặt thành quyền.
“Giản Thắng, tốt nghiệp khoa máy tính A Đại, gia cảnh bình thường, năng lực tạm được. Bạch Du Du – biên tập tân binh gần đây nổi lên trên mạng, được tâng bốc thành ngôi sao mới. Thực chất, tất cả đều do vị bạn trai thiên tài máy tính này đứng sau thao túng. Ngay cả hồ sơ gửi vào tập đoàn nhà họ Lâm cũng trùng lặp với phong cách thường thấy của Giản Thắng…”
Giọng Kính Sâm bình thản, như đang kể chuyện người dưng, nhưng từng câu từng chữ đều đánh trúng chỗ hiểm.
“Đủ rồi! Đừng nói nữa!!” Giản Thắng đau khổ bịt tai, gào thét như người điên.
“Là tôi mù mắt! Là tôi tự hại mình… Tiểu Tịch! Tiểu Tịch!”
Nước mắt đỏ hoe, hắn thừa nhận tất cả:
“Là tôi phản bội em… tôi lấy cắp kịch bản của em, còn giúp Du Du vu khống em đạo văn, khiến em bị đuổi học… Là tôi ngu ngốc, không biết cô ta chỉ lợi dụng tôi vì tiền. Cả sính lễ nhà tôi chuẩn bị, lẫn chiếc vòng ngọc truyền đời mà ông để lại cho cháu dâu, đều bị cô ta mang đi hối lộ để chui vào tập đoàn Lâm… Tiểu Tịch, tha thứ cho tôi đi! Em còn yêu tôi, đúng không? Chỉ cần em tha thứ, bảo tôi làm gì tôi cũng nguyện ý!”
Nhạc Tiểu Tịch toàn thân run rẩy trong vòng tay Kính Sâm. Đúng, cô từng yêu hắn, từng đau đến chết đi sống lại vì sự phản bội ấy. Nhưng mỗi lần nhớ lại cảnh hắn và Du Du ôm nhau trên giường, trái tim cô lại như bị xé nát.
Cô chưa kịp đáp lại, đã bị một bàn tay to lớn ấn đầu vào l*иg ngực rắn chắc.
Mùi hương thanh lạnh độc nhất trên người lôi Kính Sâm, cùng sự kiên cố nơi l*иg ngực, lại khiến trái tim đang loạn nhịp của cô bất giác dịu lại.
“Thì ra, gã đàn ông nghèo rách này đến để tìm Bạch Du Du?” – “Hóa ra chẳng liên quan đến thiếu phu nhân.” – “Xem ra thiếu phu nhân thật sự hiền lành.”
Tiếng xì xào nổi lên, ánh mắt mọi người dồn hết về phía Bạch Du Du, kẻ đang cố giấu mình sau lưng Lâm Trấn Đông.
“Không phải tôi! Là hắn ta điên rồi, hắn tìm Tiểu Tịch, không liên quan gì đến tôi hết!” Bạch Du Du hoảng sợ níu chặt tay áo Lâm Trấn Đông, giọng run run cầu cứu.
“Tôi đến tìm cô, Bạch Du Du!” Giản Thắng phẫn nộ hét lớn, ánh mắt đỏ như máu.