Bảo vệ lập tức cản lại: “Không đi mau chúng tôi sẽ mời anh ra bằng vũ lực!”
“Đừng gọi bảo vệ…” Nhạc Tiểu Tịch theo bản năng bật thốt.
Kí ức dồn về ba năm trước, khi còn là sinh viên. Đêm đông rét buốt, cô đau bụng đến chết đi sống lại vì hành kinh. Giản Thắng lén nấu trà gừng đỏ cho cô, nhưng bị quản lý ký túc ngăn cản. Anh – một học sinh gương mẫu – lại muốn trèo tường vào đưa cho cô, suýt nữa bị bảo vệ bắt được.
Nếu không có những chuyện phản bội sau này, có lẽ anh vẫn mãi là chàng trai vì cô mà trèo qua tường trong đêm lạnh giá ấy.
“Buông tôi ra!” tiếng kêu thảm của Giản Thắng vang lên khi bị bảo vệ khống chế.
“Giản Thắng bị thương rồi!” Nhạc Tiểu Tịch hoảng loạn, lao thẳng ra ngoài.
Cảnh tượng trước mắt khiến cô chấn động: Giản Thắng bị ép xuống đất, chật vật không chịu nổi.
“Thả anh ấy ra!” cô cuống cuồng gỡ tay bảo vệ, đỡ Giản Thắng dậy.
“Tiểu Tịch? Là em thật sao?” Giản Thắng sững người, rồi ánh mắt biến đổi dữ dội khi nhìn thấy phía sau cô là Lâm Trấn Đông. Hắn ta bấu chặt lấy Nhạc Tiểu Tịch, tuyệt vọng như níu lấy cọng rơm cuối cùng:
“Tiểu Tịch, là anh sai rồi! Anh không nên bỏ em! Du Du nó lừa anh, từ đầu đến cuối chỉ lừa dối! Nó cướp hết tất cả của anh, rồi lại vứt bỏ anh như rác! Tiểu Tịch, cho anh một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi được không!”
“Thật không thể chấp nhận được! Là vị hôn thê của Kính Sâm, vậy mà còn có đàn ông dám theo đuổi đến tận cửa nhà chúng ta! Ba, chuyện này không thể coi như không thấy được đâu.”
Trong đại sảnh, mọi người đều ùa ra xem. Trang Dung Dung nhanh chân chạy đến cạnh ông nội Lôi, hớn hở nói:
“Lôi gia chúng ta sao có thể để một người đàn bà không biết liêm sỉ bước chân vào? Nếu không, cả cái thành Phong này sẽ chê cười, nói nhà họ Lôi bị mù hết rồi!”
Cái cô Nhạc Tiểu Tịch này, còn chưa kịp mở miệng với ông nội thì đã xảy ra chuyện lớn như thế. Ông nội sao có thể chịu được? Ha, quả là ông trời đang giúp mình! Lôi Tuấn Úc tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt thì sáng rực, hưng phấn như vừa nhặt được bảo bối.
Nghe đến tên Bạch Du Du, Nhạc Tiểu Tịch thoáng ngẩn người. Mọi hồi ức đẹp đẽ về Giản Thắng như vỡ vụn trong nháy mắt.
“Tiểu Tịch, anh mất hết tất cả rồi… anh không thể mất em nữa!!” Giản Thắng như đứt sợi dây cuối cùng, giọng nghẹn ngào, hoàn toàn mất kiểm soát:
“Anh sai rồi, anh thật sự yêu em…”
Nói rồi, hắn nắm chặt bờ vai gầy yếu của cô, chẳng buồn để ý ai khác, cúi đầu muốn cưỡng hôn.
“Ngươi dám động vào phụ nữ của ta?”
Một giọng nói lạnh lẽo như băng đột ngột vang lên. Trong thoáng chốc, một bóng đen cao lớn lao tới, động tác nhanh như báo đen, túm gọn Giản Thắng.
Lôi Kính Sâm toàn thân toát ra khí thế sát phạt, đôi môi mím lạnh cong lên như lưỡi hái tử thần.
Chỉ nghe “Bịch!” một tiếng trầm nặng. Giản Thắng ngã quỵ, đau đớn ôm bụng co rút dưới đất. Nhạc Tiểu Tịch còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, thân hình mảnh mai đã run rẩy, đứng không vững.
Bóng đen kia chớp mắt đã đến bên cô, một cánh tay dài vững vàng ôm lấy, không cho cô gục xuống. Đôi mắt đen sâu thẳm lóe sáng tia nguy hiểm.
Kính Sâm cau mày, đôi mắt như lửa, nhìn chằm chằm kẻ đang nằm rêи ɾỉ dưới đất.
Vòng tay rắn chắc siết chặt eo Tiểu Tịch, thấp giọng ra lệnh:
“Đừng cựa quậy!”