Chương 2

Cô nhíu mày, gọi thử lần nữa: “Ngài...”

“Cút!”

Một tiếng quát nổ vang như sấm.

Lại là một ả đàn bà không biết xấu hổ, mơ tưởng bám víu Lôi gia?

Lôi Kính Sâm vốn đang bực bội đến tận cùng, giọng lạnh lẽo rít qua kẽ răng: “Không muốn ngày mai mất tích thì biến ngay!”

Trong đầu anh vẫn cuộn lại cảnh buổi họp ban giám đốc ban chiều: "Dự án hợp tác với Giang thị vốn đã tiến hành thuận lợi, lại bị ông cụ Lôi ngang ngược tuyên bố hủy bỏ. Ở tập đoàn Lôi thị, lời anh là mệnh lệnh, chưa từng có ai dám trái. Nhưng đối phương lại là ông nội tuổi đã cao, tính cố chấp, nói một là một."

Mà người bị liên lụy, chính là Giang Nhã Diệp người phụ nữ anh yêu.

Thái độ của ông nội với Giang gia đồng nghĩa với thái độ đối với cô ấy. Nghĩ đến đó, lửa giận trong lòng anh chỉ sôi trào mạnh hơn.

Không muốn về Lôi trạch, anh chạy thẳng tới Caesar, muốn yên tĩnh một mình. Thế mà mấy người đàn bà mù mắt, hết kẻ này tới kẻ kia vẫn bám theo!

Tiểu Tịch bị quát đến ngẩn ra: "Cút? Cút thì làm sao kiếm nổi mười vạn!"

Cô lập tức nhập vai, đôi mắt hổ phách hoe đỏ long lanh, giọng nghẹn ngào bi thương: “Em... em thật sự rất cần tiền. Ba em đang nằm trong bệnh viện, nếu không nộp tiền phẫu thuật, y tá sẽ đuổi ông ấy ra ngoài mất...”

Quy trình bán lần đầu đương nhiên phải có màn dựng bi kịch: "Thân thế đáng thương, bế tắc tuyệt vọng. Đàn ông mà, chỉ cần cảm thấy mình vừa ôm mỹ nhân vừa hóa thành vị cứu tinh, thì chắc chắn dễ động lòng."

“Cho nên, em thật sự hết cách rồi, mới buộc phải bán đi cái quý giá nhất của người con gái. Xin anh... giúp em một lần...”

Nghe những lời nực cười đó, Lôi Kính Sâm chỉ thấy ghê tởm.

Cái loại đàn bà đầu óc có vấn đề sao? Hay là minh tinh hạng ba nào đó, muốn dùng chiêu quái gở này để thu hút sự chú ý của anh?

“Cút ngay.”

Giọng anh trầm thấp, u ám như dội sấm, khiến không khí lạnh lẽo thêm mấy phần.

Tiểu Tịch còn chưa kịp diễn xong bi kịch đã bị khí thế rét buốt của anh làm nghẹn họng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, đôi mắt to trong veo đã xoay tít: "Chẳng lẽ... đây là khách hàng đặc biệt trong truyền thuyết?"

Thay vì rút lui, cô nàng lại phăm phăm tiến lên mấy bước!

“Khách quan à, đừng nóng nảy thế chứ. Anh biết không, đàn ông mà nóng tính thì dễ xui xẻo lắm. Nhưng, có một thứ cực kỳ linh nghiệm giúp đàn ông đổi vận đó nha... Chính là máu của xử nữ!”

Tiểu Tịch nghiêng đầu, giọng lanh lảnh, y như MC bán hàng trên TV.

Lôi Kính Sâm suýt tưởng mình nghe nhầm. Cái con đàn bà không biết sống chết này, có hiểu bản thân đang nói cái gì không?

“Nếu anh chạm vào máu của xử nữ, đảm bảo vận khí sẽ bùng nổ, đời anh từ nay hack luôn chế độ khó!” Tiểu Tịch miệng thao thao bất tuyệt, mắt sáng rỡ như đang phát sóng trực tiếp.

“Cút ngay, hay muốn tôi gọi bảo vệ tới?”

Lôi Kính Sâm bỗng bật dậy, nửa thân trên trần trụi căng tràn như báo săn chuẩn bị vồ mồi.

Đôi mắt đen hẹp dài của anh khóa chặt lấy cô, tựa hồ một giây đã tóm gọn trái tim đối phương.

Người đàn ông này... đẹp trai quá mức quy định!

Đường nét gương mặt sắc sảo đến mức mấy nam thần màn ảnh cận cảnh cũng phải nhường chỗ. Áo khoác vứt sang bên, chỉ còn chiếc sơ mi cùng cà vạt bị kéo lệch tùy tiện, vậy mà lại khiến cả người anh toát ra vẻ gợi cảm hoang dã chết người.