Chương 17

“Được rồi, chuyện mẹ tôi hiểu lầm cô là bạn gái tôi thì đúng là tôi sơ suất. Nhưng đừng có tưởng nhà họ Lôi ai cũng ngu ngốc!” Lôi Kính Sâm chau mày, mặt đen sì lại: “Ngoáy mũi? Cô nghĩ tôi mù chắc?”

Nếu nói anh ta coi trọng một người phụ nữ như thế, thì chẳng khác nào sỉ nhục chính bản thân!

“Ờ thì… còn phương án hai.” Nhạc Tiểu Tịch nhăn mặt, lòng thầm kêu khổ, rồi vội vàng nói: “Tôi sẽ đóng vai kiểu phóng khoáng, bất cần đời. Vừa bước vào nhà họ Lôi đã liếc mắt đưa tình khắp nơi, từ quản gia, làm vườn cho đến trai trẻ trong nhà, hễ gặp ai mắt sáng là tôi nhào lên sờ soạng…”

“Két…” chiếc xe thắng gấp, tiếng rít chói tai vang lên, Nhạc Tiểu Tịch suýt nữa bị hất ra ngoài.

“Có tôi ở đây, cô dám giở mấy trò đó với người khác hả?” Lôi Kính Sâm trầm giọng quát, trong cơn giận dữ còn lộ ra một chút chiếm hữu mà chính anh ta cũng không nhận ra.

“Ơ… thì tôi chỉ nghĩ làm con dâu không giữ đạo đức, lăng nhăng ong bướm… chắc chắn là điều người lớn tối kỵ rồi.” Nhạc Tiểu Tịch vô tội biện bạch, còn hí hửng lật sổ tay: “Tôi còn chuẩn bị cả đạo cụ đây này quần lọt khe, áo ren gợi cảm… cứ ai hợp mắt là tôi dúi cho một cái…”

“Cô dám!” Lôi Kính Sâm giật phăng cuốn sổ trong tay cô.

Vừa lật ra đã thấy chi chít mấy chục trang ghi đủ loại “kế hoạch bị nhà họ Lôi chán ghét”, chi tiết tới mức anh ta nhìn thôi cũng tức xì khói.

Người phụ nữ này… chẳng lẽ còn sốt ruột muốn bị đuổi hơn cả anh? Nhận thức đó khiến Lôi Kính Sâm bốc hỏa, nói:

“Cô thật sự mong người nhà tôi không thích cô đến vậy sao?” Trong xe im phăng phắc, Lôi Kính Sâm đập mạnh tay lái, bóng dáng cao lớn như tràn sang phía Nhạc Tiểu Tịch, ép đến mức cô run rẩy rụt cổ lại.

“Sợ… sợ cái gì, hoàn thành nhiệm vụ sớm thì sớm đường ai nấy đi thôi, chẳng phải anh cũng muốn thế à?” Nhạc Tiểu Tịch ngơ ngác đáp.

Đôi mắt trong veo của cô khiến anh nghẹn lời. Bực bội vò tóc, Lôi Kính Sâm gằn giọng: “Cô mà diễn cái kiểu ngu ngơ lộ liễu thế, ông nội tôi nhìn phát biết ngay! Rồi tầm mắt ông lại chuyển sang Giang Nhã Diệp mất.”

“Bốp!” anh ném cuốn sổ của cô ra ngoài cửa sổ.

“Ê, đó là quyền sở hữu trí tuệ của tôi đấy!” Nhạc Tiểu Tịch vội chồm ra cửa sổ, kêu oai oái: “Anh không thích hai phương án đầu, thì còn mục 7-8-9-10 nữa cơ mà…”

“Không cần, đến nơi rồi tính.” Lôi Kính Sâm đóng “rầm” cửa kính, suýt kẹp trúng tay cô: “Dù sao thì cô cũng có thiên phú… bị người ta ghét.”

Nhạc Tiểu Tịch ôm lấy bàn tay vừa rụt về, lẩm bẩm: “Một triệu… một triệu… cố mà nhịn!”

Xe lao vun vυ"t, cuối cùng dừng lại ở con đường thẳng tắp dẫn đến một tòa lâu đài nguy nga.

Trước mắt Nhạc Tiểu Tịch là cả một vùng trang viên rộng lớn, dãy biệt thự trắng muốt theo phong cách châu Âu, đài phun nước tinh xảo, đến cả ống thoát nước cũng khắc hình quái thú. Xa xa sau vườn là biển hoa bát ngát, như chẳng thấy điểm dừng. Chỉ cần bước vào đây thôi đã có cảm giác như nhạc nền sang trọng tự động vang lên.

Ngay cả Bạch Du Du – kẻ ngày ngày ôm mộng gả vào hào môn – cũng phải nghẹn họng vì cảnh tượng này.

Tim Nhạc Tiểu Tịch cũng đập thình thịch, bước chân bất giác run rẩy. Cô khép nép đi sau Lôi Kính Sâm. Ngược lại, anh ta sải bước như vị hoàng tử trở về lâu đài của chính mình. Dáng vẻ cao ngạo, gương mặt tuấn mỹ, chẳng khác nào dẫn cô bước vào một thế giới khác.

Lôi Kính Sâm liếc cô, trong lòng lạnh lùng hừ một tiếng: “Ít nhất… trông thế này mới coi được.”