“Bởi vì Giang Nhã Diệp, người phụ nữ tôi muốn, lại đi đính hôn với kẻ khác.” Gương mặt Lôi Kính Sâm thoáng âm u.
Tiểu Tịch ngửa mặt lên trời… cất giọng hát:
“♪ Yêu một con ngựa hoang, trên đầu cỏ mọc đầy… ♪”
“Em không đồng ý?” Lôi Kính Sâm hạ giọng đầy nguy hiểm. “Vậy tôi sẽ nói cho bác gái biết vụ em giả xem mắt.”
“Khoan! Anh… anh đừng!” Tiểu Tịch luống cuống giữ chặt lấy áo anh.
“Không chỉ thế…” Ánh mắt Lôi Kính Sâm lóe lên: “Tôi còn có thể nói cho bác gái biết, lần đầu tiên của em… đã thuộc về tôi.”
Mặt Tiểu Tịch tức thì trắng bệch.
Cái ký ức cô ép mình chôn vùi tận đáy lòng, thứ nhục nhã cô luôn giả vờ chưa từng xảy ra – nay lại bị hắn đem ra uy hϊếp.
“… Ba tháng, sau đó tôi sẽ cho em một triệu.”
Giọng anh bình thản như đang bàn chuyện làm ăn.
Lôi Kính Sâm còn chưa kịp nghĩ tiếp thì Tiểu Tịch đã kéo tay anh, lôi thẳng về phía mẹ mình.
“Tiểu Tịch?” Anh thoáng sững sờ.
Ngay trước mặt mẹ, Nhạc Tiểu Tịch kiêu hãnh ngẩng đầu, nói dứt khoát:
“Mẹ, đây là bạn trai con – Lôi Kính Sâm.”
…
“Ơ? Thật sự là bạn trai con à?”
Trong thế giới của mẹ Nhạc, bà hoàn toàn không hiểu ba chữ Lôi Kính Sâm đại diện cho quyền thế cỡ nào. Bà chỉ đơn giản cảm thấy chàng rể tương lai này tốt đến mức… không biết phải tả thế nào cho đủ.
“Vậy thì… Tiểu Tịch, dẫn Tiểu Lôi về nhà ăn cơm đi. Mẹ sẽ đích thân xuống bếp nấu cho hai đứa.”
Lôi Kính Sâm chẳng thèm liếc mắt tới mẹ con Nhạc Tiểu Tịch, thẳng thừng đi ngang qua, ngồi lên chiếc Lamborghini sang chảnh:
“Ngày mai, ba giờ chiều, tôi đến đón em. Tôi ghét nhất người ta đến trễ.”
“Mà… này…” Mẹ Nhạc vội vã bước ra, nhưng chiếc xe đã rồ ga lao đi mất hút, để lại bụi mù khiến bà ho sặc sụa.
“Trời ơi, mẹ!” Nhạc Tiểu Tịch luống cuống vỗ lưng, nước mắt muốn trào ra, “Mẹ ho dữ vậy, có phải lại lén không uống thuốc không?”
Mẹ cô chỉ xua tay:
“Thuốc đó đắt lắm… Mẹ chỉ cần sống đến ngày thấy con gả cho người tốt, thế là mãn nguyện. Ho có chút thôi, chẳng sao cả.”
Nhạc Tiểu Tịch cắn môi, gắng nuốt nước mắt. Ba tháng nữa, chỉ cần cầm được một triệu, cô sẽ đưa mẹ sang Thụy Sĩ phẫu thuật. Chính vì thế mà cô mới bất chấp bán đi “lần đầu tiên” để đổi lấy tiền thuốc men. Bây giờ, ba tháng – một triệu – cô bắt buộc phải có được!
Hôm sau.
Ánh đèn mờ mờ, giường lớn phủ rèm hồng, kêu kẽo kẹt đầy ám muội. Trên giường, hai cơ thể quấn lấy nhau, mồ hôi đầm đìa, cảnh tượng kí©h thí©ɧ đến mức nhìn thôi cũng đủ đỏ mặt.
Nhưng trong phim trường, chẳng ai tỏ ra “xao nhãng”. Ánh sáng, máy quay, đạo cụ, mọi thứ đều cực kỳ chuyên nghiệp, ghi lại từng chi tiết nóng bỏng nhất.
Đây chính là studio của Hoàn Thị Giải Trí – nơi chuyên sản xuất phim người lớn. Và hiện tại, Nhạc Tiểu Tịch đang ngồi cạnh, chau mày gõ kịch bản:
“Này này! Rõ ràng trong kịch bản ghi anh ta là một otaku suốt ngày chỉ biết DIY, vậy mà hôm nay tự dưng được quốc dân nữ thần tặng thẳng vào lòng làm thú cưng độc quyền. Anh ta lần đầu thấy thú cưng, lẽ ra phải bối rối, háo hức, nham nhở một tí mới đúng! Sao nam chính lại diễn mặt cứng như đang thi đánh bài thế hả trời?”
Cô trợ lý nhỏ đứng kế bên gật đầu lia lịa:
“Đúng, đúng! Nhạc biên kịch quả là tinh mắt. Diễn viên mà lọt dưới tay chị, chỉ cần hơi không đạt chuẩn là bị chị đá khỏi giường ngay!”
“Bạn trai hả?”