Chương 1

“Tiểu Tịch, lại đi bán thân nữa à?”

Nhạc Tiểu Tịch nhấn phím Enter cuối cùng, khép gọn chiếc laptop nhỏ xinh. Lập tức, mấy cô bạn đồng nghiệp nhào lại bu quanh tám chuyện rôm rả. Bình thường cô là “con ong chăm chỉ” của công ty, nhưng cứ tan ca đúng giờ là y như rằng chạy vội đi làm “nghề tay trái”.

“Ừ, đúng rồi. Đây chính là lần giao dịch lần thứ 400 của tớ đó.”

Tiểu Tịch gỡ cặp kính gọng đen phẳng lì xuống, lộ ra đôi mắt to trong veo màu hổ phách, sáng long lanh như chứa cả khối ngọc trong suốt. Cô tiện tay thoa nhẹ lớp son bóng, đôi môi hồng mọng lập tức như thạch trái cây, phối với làn da trắng mịn còn hơn cả tuyết đầu mùa, chẳng cần trang điểm cầu kỳ cũng đủ khiến người ta không rời mắt.

“Tiểu Tịch, bán nhiều thế... cậu không sợ có ngày mất thật à?” Một cô bạn lo lắng hỏi.

“Khách mua toàn mấy ông bụng bia, đầu hói, đeo dây chuyền vàng to oạch thôi. Nếu dám làm càn, tớ cho đo ván ngay!”

Tiểu Tịch nheo mắt, giơ nắm đấm nhỏ xinh giận dữ làm bộ oai phong.

“Đồ bảo hộ, thuốc kí©h thí©ɧ, gel bôi trơn, đồ chơi ngượng ngùng... ê, Tiểu Tịch, cậu định khuân cả kho đạo cụ đi luôn hả?” Một cô bạn khác trố mắt nhìn cái túi xách của cô ngày càng phồng to. “Ủa, sao còn cả dây thừng? Lần đầu tiên mà, cậu không định giả bộ ngây thơ e ấp chút à?”

“Dây thừng thì nhằm nhò gì, tớ còn chuẩn bị cả dùi cui điện đây này.” Tiểu Tịch bĩu môi.

“Thôi, được rồi. Xuất phát thôi!”

Cô khoác chiếc túi nhỏ lên vai, bóng dáng mảnh mai chẳng khác nào nữ sinh ngây thơ: “Vậy tạm biệt nhé các cậu nhé.”

“Chúc Tiểu Tịch giao dịch lần thứ 400 thật mỹ mãn nhé!”

Nhóm bạn đồng loạt giơ tay vẫy, tiễn cô trong tiếng cười khúc khích.

Hôm nay quả thực là một ngày đẹp trời!

Đứng trước khách sạn Caesar lộng lẫy dát vàng, Nhạc Tiểu Tịch vỗ vỗ hai má, để làn da trắng hồng thêm chút ửng đỏ, nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm.

Ánh mắt hổ phách vốn lanh lợi tinh quái liền biến thành vẻ bối rối ngượng ngùng, dáo dác cảnh giác như nai nhỏ trong rừng. Hàng răng trắng ngần cắn khẽ môi dưới, kiểu dáng vừa đáng thương vừa gợi thương xót, đảm bảo bất kỳ ông chú nào cũng lập tức rơi vào bẫy mà chẳng còn dư trí kháng cự.

Cuối cùng, Tiểu Tịch đứng trước căn phòng Tổng thống sang trọng nhất khách sạn, trên cửa lấp lánh con số vàng rực: "1988."

Nhạc Tiểu Tịch đưa bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng đẩy cửa, không ngờ cửa... không khóa.

Cô hơi nhướng đôi mày thanh tú, nhét lại thẻ phòng vào túi.

Chà, chắc ông chú sốt ruột lắm rồi. Đêm tuyệt vời của ông đây, bắt đầu thôi nào!

Chỉ tiếc, ánh sáng ở hành lang không đủ sáng, nên vào giây phút Tiểu Tịch thả thẻ phòng xuống, chúng ta vẫn kịp thấy con số in trên thẻ thực ra là... 1688!!!

Nếu như Nhạc Tiểu Tịch chịu khó tìm hiểu trước một chút về khách sạn Caesar, hẳn đã biết rằng tầng cao nhất tuyệt đối không cho thuê. Phòng 1988 vốn là lãnh địa riêng của Lôi Kính Sâm thiếu gia tập đoàn Lôi thị, được thiết kế chuẩn gu của anh từ đầu đến cuối, căn bản chẳng ai khác có thể chạm vào.

Trong phòng ánh sáng mờ mờ, chỉ có chiếc đèn vàng cam nơi đầu giường hắt ra chút hơi ấm. Mùi rượu vang hảo hạng quẩn quanh không khí. Trên chiếc giường rối bời, thấp thoáng bóng dáng một thân hình rộng lớn, bả vai theo nhịp thở phập phồng.

“Thưa ngài, tôi tới rồi.”

Nhạc Tiểu Tịch nắn giọng run run, mềm nhũn.

Ba phút trôi qua... không một động tĩnh.