Không biết vì lý do gì, “Tiểu Bàn” trước đây luôn vô cùng mạnh mẽ hung hãn, hôm nay lại mang dáng vẻ bệnh tật, sau khi chơi mấy trận vẫn chẳng có được nửa phần thắng.
“Thần Vương điện hạ, mọi người đều nói đỏ tình đen bạc, chỗ này của chúng ta cũng tính là nửa sòng bạc, hôm nay đen đủi như này, xem ra hôm trước ngài và Lan Diệp cô nương chơi rất vui vẻ ở Vạn Ngọc Lâu nhỉ.” Nam nhân áo trắng đứng xem bên cạnh mỉm cười trêu chọc.
“Tề tiểu thế tử, nghe nói mấy ngày trước thuyền hoa gặp một trận hỏa hoạn, ngươi không bị thương sao, mà còn vui vẻ nhảy nhót như này.” Tạ Nhiên cũng thản nhiên đáp, chỉ là khóe miệng có mấy phần giễu cợt.
Vừa nghe thấy lời này, dáng vẻ xem trò vui trên mặt Tề Bách lập tức cứng lại, một lúc sau, hắn mang mấy phần lúng túng, lại giả vờ lấy lòng nói: “Cổ nhân có kế giấu tài, chẳng lẽ điện hạ cũng như vậy, ngày xưa “Tiểu Bàn” luôn thắng trận liên tục, đoán chừng bây giờ đang nghỉ ngơi lấy sức, thuận tiện cũng cho mấy người chúng ta có cơ hội lộ mặt. Còn chuyện thuyền hoa mà điện hạ nói, có lẽ ngài đã nhớ lầm rồi, hôm đó thần đang ở hội thơ, nào có sức phân thân ra thành hai.
Vị Tề thế tử này là nhi tử độc nhất của Tề hầu gia, từ nhỏ đến lớn đều được dạy dỗ rất nghiêm khắc. Nhưng không hiểu tại sao, Tề Bách này lại có tính tình phong lưu phá của, mấy ngày trước còn lấy cớ mở hội thơ, lẻn vào trong thuyền hoa chơi đùa với các cô nương.
Nhưng hắn ta lại là một tên nói năng chẳng biết nghĩ, thấy Tạ Nhiên gặp xui thì không nhịn được đi chế nhạo mấy câu. Kết quả lần này chỉ có thể cười xòa, hi vọng Tạ Nhiên không nhắc tới chuyện này nữa, nếu không quay về để Tề hầu gia biết được, hắn ta sẽ chẳng thiếu được một trận trách phạt.
“Ồ, có lẽ bổn vương nhớ lầm rồi.” Bình thường hai người thích chơi đùa cùng nhau, đương nhiên y không hi vọng Tề Bách bị nhốt lại, vì vậy cũng nói thuận theo lời hắn ta.
“Vương gia quý nhân hay quên cũng là điều bình thường.” Tề Bách khôi phục lại nụ cười bản thận tự cho là quyến rũ đa tình trước đây.
Thấy nơi này không có gì thú vị, Tạ Nhiên cưỡi ngựa về Vương phủ.
Trở về Vương phủ thay quần áo xong đã là giờ dùng cơm.
Nhưng khi Tạ Nhiên một mình ngồi uống rượu, y lại cảm thấy hơi buồn tẻ, vì vậy vẫy tay nói: “Gọi Quân Âm Các tới tấu nhạc.”
****
Lúc này trong Quân Âm Các, mọi người đang chuẩn bị dùng cơm.
Bỗng nhiên A Hằng tới truyền tin.
Cô cô quản sự lập tức chuẩn bị chọn mấy người phù hợp, rất nhiều tỳ nữ bên cạnh đều nóng lòng muốn thử, trong lòng ôm mong đợi, ngay cả việc dùng cơm cũng lập tức chẳng còn hứng thú.
Nhưng Thẩm Thanh lại không quá muốn đi, chủ yếu là nàng vừa mới tới đây, chưa quá quen thuộc với mọi thứ, sợ xảy ra sai lầm. Thứ hai là thân thể nàng không khỏe, hôm qua vô cùng đói, bây giờ dạ dày còn hơi đau, giờ đi qua tấu nhạc nhất định sẽ không ăn được bữa cơm nóng hổi này, như vậy không biết thân thể nàng còn có thể kiên trì tiếp được không.
Cô cô quản sự suy nghĩ một lát rồi nói: “Tố Vân, Thẩm Thanh, An Diệp… mấy người các ngươi đi đi, bài hát chắc các ngươi cũng quen rồi.”
“Cô cô, Thẩm Thanh cô nương mới tới, vừa rồi đàn vẫn chưa quá thuần thục, không bằng để nô tỳ đi hầu hạ trước nhé?” Cô nương nói lời này làn da trắng nõn, dáng vẻ rất xinh đẹp, dung nhan cũng tính là nổi bật.
Thẩm Thanh vừa định lên tiếng nhận lời, cô cô lại lập tức nhíu mày nói: “Dịch Thanh, ta còn cần ngươi chỉ bảo à? Ta cân nhắc không chu toàn bằng ngươi, cần ngươi nhắc nhở chắc? Đương nhiên ta tự có suy tính của riêng mình.”
Trên mặt Dịch Thanh hiện lên mấy phần hoảng sợ, lập tức cúi đầu nói: “Là nô tỳ suy nghĩ không chu toàn, nhất thời nóng lòng, hi vọng cô cô thứ lỗi.”
Cô cô hừ lạnh một tiếng, không đáp lại gì nữa. Hôm qua Thẩm Thanh còn cảm thấy cô cô này dịu dàng hòa nhã, có lẽ sẽ dễ nói chuyện, nhưng lúc này nhất thời cũng không dám lên tiếng.
Các cô nương vội vàng ôm nhạc khí của mình, đi theo sau cô cô xuất phát.
Không bao lâu sau mọi người đã tới viện Thần Vương ở.
Trong sân rất vắng vẻ, không trồng bao nhiêu hoa cỏ, chỉ có không ít trúc tím thẳng tắp, bên trong phần lớn đều là tên sai vặt, tỳ nữ lại chẳng thấy mấy người.