Chương 8

Khi A Hằng quay về, vẻ mặt hắn lo lắng nói: “Vương gia, Thái hậu nói nếu thân thể ngài không khỏe thật, ngài ấy sẽ lập tức truyền thái y cho ngài.”

Tạ Nhiên thở dài một tiếng, đổi sang một bộ đồ khác rồi vào cung.

Vừa vào tới cung, Thái hậu lập tức khiển trách: “Không phải bảo là không nặng à? Ta nghe nói không dậy nổi kìa kìa, thái y nói nhất định phải nằm trên giường nửa năm!”

Tạ Nhiên vẫn gác chéo chân uống trà, vẻ mặt không thèm để ý.

Thấy không ai đáp lại, Thái hậu cảm thấy cảm giác tồn tại của bản thân quá thấp, thế là lập tức vỗ mạnh bàn, làm chén trà trên bàn rung nảy lên.

“Đó là do thân thể bản thân Trương Hồng không tốt, người bình thường chỉ cần mấy ngày là khỏe rồi, không trách tôn nhi được.” Tạ Nhiên vừa uống trà, vừa vuốt ve chén trà lười biết nói.

Sau khi nghe thấy lời này, Thái hậu cũng cảm thấy hình như rất có lý.

“Mẫu thân, nếu ngài còn nuông chiều thằng nhóc hư hỏng này nữa, không biết sau này nó sẽ coi trời bằng vung thế nào nữa đâu.” Thoàng Thượng sải bước đi tới, nhất định ông ta đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người.

Sau khi Tạ Nhiên thỉnh an, cuối cùng y cũng ngồi đàng hoàng lại, nói là đàng hoàng, nhưng thật ra cũng chỉ có bỏ chân xuống mà thôi, thân thể vẫn siêu vẹo.

Thấy tên nhóc này như vậy, trong lòng Hoàng Thượng than thở, đứa nhỏ này đã bị bọn họ chiều hư thật rồi.

“Mẫu thân, không bằng tìm một mối hôn sự cho Nhiên Nhi đi, nói không chừng sau này làm phụ than rồi nó sẽ có thể an phận ổn định hơn chút.” Hoàng Thượng vẫn không trông cậy vào việc cưới thê tử có thể làm Tạ Nhiên kiềm chế lại, chỉ trông mong sau này y làm phụ thân rồi sẽ có thể chín chắn hơn một chút.

Vừa nghe nhi tử cũng rất đồng ý với suy nghĩ của mình, tâm trạng Thái hậu lập tức trở nên vui vẻ, trong đầu toàn là nghĩ xem cô nương nào thích hợp.

Tạ Nhiên vẫn chẳng thèm để tâm dựa lưng ở trên ghế, nhưng lại lên tiếng nói: “Hoàng bá phụ, thần còn chưa muốn thành thân.”

“Tại sao?” Hoàng Thượng và Hoàng Thái hậu đều đồng loại nhìn Tạ Nhiên, không biết vì tại sao.

“Nữ nhân trong hậu viện tranh đoạt ghen tuông, ngày nào cũng phiền phức, rất là phiền.”

“Sao có thể chứ? Nhất định ai gia sẽ chọn cưới một cô nương dịu dàng tài giỏi cho con, chắc chắn sẽ không như vậy.” Thái hậu luôn miệng bảo đảm, muốn thuyết phục Tạ Nhiên.

“Biết người biết mặt không biết lòng, cái đó sao dễ nhìn ra được, nếu Hoàng tổ mẫu nhìn không chuẩn, không biết cuộc sống sau này của tôn tử sẽ khó khăn bao nhiêu, Hoàng tổ mẫu, sau này nhất định tôn tử sẽ đàng hoàng, không làm xằng bậy nữa.” Thấy Thái hậu hào hứng không giảm, Tạ Nhiên chỉ đành đứng lên xoa bóp vai cho Thái hậu.

Thấy Thái hậu nhắm mắt, vẻ mặt rất hưởng thụ, Hoàng Thượng biết chắc chắn mẫu hậu lại bị dăm ba câu của tên nhóc này lừa gạt rồi.

Hoàng thượng thầm cười khẽ một tiếng, sau đó lui ra ngoài, đúng, cưới Vương phi, nhất định phải cân nhắc thật kỹ.

Sau khi Thẩm Thanh rửa mặt chải đầu sơ qua, mặc xong quần áo thì ra ngoài.

Số lượng người học tỳ bà trong Quân Âm Các là khoảng chừng mười, còn có những người học những loại khác, tất cả đều được mời riêng người tới để dạy, bình thường nếu không có nhiệm vụ thì sẽ học tập ở chỗ nữ phu tử.

Nghe mọi người gảy đàn, Thẩm Thanh cảm thấy kỹ thuật của mình cũng tính là trên trung bình, nàng rất hài lòng với chuyện này. Quá mức xuất sắc không tránh khỏi sẽ làm người ta chú ý, quá kém thì nếu sau này có người tiến vào Quân Âm Các, rất có khả năng nàng sẽ bị đẩy ra.

Sau khi nàng gia nhập, mọi người cũng chỉ nhìn nhiều thêm hai lần. Người trong Quân Âm Các này có người là từ nhỏ được bán vào trong phủ, sao đó cảm thấy có thiên phú nên tiến hành bồi dưỡng, có người là đi cửa sau tiến vào, còn nữa là được tặng vào như quà, vì vậy nhìn thấy tướng mạo của Thẩm Thanh, mọi người đều cho rằng nàng bị nhà nào đó tặng vào để lấy lòng Thần Vương, chuyện này rất thường gặp ở Vương phủ.

Thẩm Thanh một mình tới đây có hơi bị cô lập, những tỳ nữ muốn bay lên làm phượng hoàng càng rất kiêng dè nàng.

Tạ Nhiên dùng rất nhiều công sức dỗ được Thái hậu nghỉ ngơi rồi mới ra khỏi cung.

Sau khi ra khỏi cung, y tới thẳng Hi Hòa Lâu, nơi chuyên môn dành cho các vương tôn quý tộc chơi đùa đấu dế mèn.