Chương 7

“Cô cô gọi ta Thẩm Thanh là được, nô tỳ giỏi về tỳ bà.”

“Ừ được, ta biết rồi, ngươi nghỉ ngơi trước đi.” Cô cô quản sự gật đầu, trong lòng thầm suy tính.

Đến giờ này rồi nhưng Thẩm Thanh lại chưa ăn cơm, vì vậy nàng chỉ có thể ấn bụng mình giảm cảm giác đói lại.

Uống nước trà trên bàn, nàng nhớ lại cảnh tượng hồi chiều, cảm thấy những chuyện xảy ra hôm nay khá là ổn.

Nàng khổ cực lớn lên trong trại trẻ mồ côi, cần cù chăm chỉ vừa học vừa làm, khó khăn lắm mới tốt nghiệp đại học, vốn tưởng cuối cùng những ngày tháng tươi đẹp đã sắp tới, kết quả lại xảy ra tai nạn xe rồi xuyên qua.

Xuyên tới một gia đình nhà nông bình thường ở một triều đại không có thật trong thời cổ đại, vừa mới sinh ra, Thẩm Thanh đã nghe thấy tiếng than thở đầy phòng. Một nam nhân trong đó còn nói với gọng cực lớn: “Con bà nó, lại là nữ nhi.”

Thẩm Thanh là nữ nhi thứ hai của nhà này, đứa nhi tử mà cả nhà vô cùng mong đợi lại là nữ nhi, Thẩm Thanh lập tức biết sợ rằng cuộc sống sau này của mình sẽ không được thoải mái.

May mắn người nhà này cũng không phải kẻ ác gì, vẫn để Thẩm Thanh bình an lớn lên tới sáu tuổi.

Năm nàng sáu tuổi, mẫu thân Thẩm Thanh lại có thai, mang thai mười tháng sinh ra được nhi tử, tất cả mọi người đều vô cùng vui vẻ.

Nhưng nuôi ba đứa nhỏ áp lực không hề nhỏ, cộng thêm nàng chỉ là đứa con thứ hai, phụ thân không thương mẫu thân không yêu, thế là bị bán cho đám buôn người.

Kẻ buôn người thấy nàng ngũ quan đoan chính, lại bán nàng vào trong một gia đình giàu có ở Dương Châu.

Vốn Thẩm Thanh tưởng mình sẽ làm nha hoàn, nhưng không ngờ người nhà kia thấy tướng mạo nàng không tầm thường, lại thông minh lanh lợi, đã nuôi nàng thành “ngựa gầy”.

Đợi khi nàng khổ cực sống tới tuổi cập kê mười sáu, nhà giàu kia nhận sính lễ phong phú của một vị phú hào, sau đó hứa sẽ đưa nàng cho tên mập năm sáu mươi tuổi kia làm thϊếp.

Kết quả không biết nhà giàu đã nuôi nàng chọc phải người nào đó ở đâu, lại bị tịch thu tài sản, Thẩm Thanh cũng bị quan phủ bắt giữ mang đi, sau đó thì được phân tới Thần Vương Phủ.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thanh cảm thấy mặc dù mệnh mình không tốt, nhưng dường như vận may vẫn rất ổn.

Thẩm Thanh dự định sau này sẽ sống yên ổn ở trong phủ, cố gắng tích tiền chuộc bản thân ra, sau đó cuộc sống sẽ trọn vẹn.

Sau khi quyết định sau, Thẩm Thanh thổi tắt nến rồi lên giường nằm ngủ.

Chỉ là tối nay ngủ không được an ổn cho lắm.

Sau khi giật mình tỉnh dậy vì ác mộng, Thẩm Thanh muốn rót một cốc nước từ ấm trà, lại phát hiện bên trong đã trống không. Nàng ngẩng đầu nhìn cửa sổ, phát hiện ngoài trời đã hửng sáng.

Bên ngoài đã có người múc nước rửa mặt, Thẩm Thanh cũng chuẩn bị mặc quần áo rồi ra ngoài múc nước.

Mà lúc này trong cung, người mặc quan phục cũng lục tục đi vào.

Rất nhiều người ở một bên châu đầu ghé tai, có mấy người trên mặt là vẻ cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Đến giờ, thái giám hất phất trần hô to.

Mọi người vội vàng đứng nghiêm chỉnh, vừa tới thời gian, Hoàng Thượng mặc long bào, long uy rất mạnh cũng tới.

“Có chuyện bẩm tấu.” Thái giám bên cạnh hô lên theo quy củ.

Sau đó có người vội vàng tiến lên trước một bước, lớn giọng hô to: “Hoàng Thượng, Thần Vương cưỡi ngựa gây rối loạn đường phố, còn đánh Trương Hồng bị thương trước mặt mọi người.”

Hoàng Thượng hơi nhíu mày, nghĩ tên kia lại không an phận, kiếm thêm phiền phức cho ông ta.

“Thần Vương ở đâu?” Ông ta tiếc nhìn một lượt, lại không nhìn thấy người, nhưng mọi người cũng không nhìn ra được gì từ sắc mặt của Hoàng Thượng.

Thái giám thϊếp thân lập tức nhỏ giọng nói bên tai Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, hôm nay Thần Vương báo bệnh, không thể vào triều.”

Sau đó chuyện này bị Hoàng Thượng đè xuống, quan viên bên dưới cũng chỉ có thể thầm lắc đầu, cảm thán cũng thầm nghĩ là sau này nhìn thấy Thần Vương, nhất định bọn họ phải chuồn cho thật lẹ, còn người nhà cũng phải dặn dò kỹ mới được.

Mà người trong cuộc Tạ Nhiên, lúc này đang vung roi trong sân nhà mình, thân thể mạnh như hổ, nhìn thế nào cũng không thấy giống bị bệnh.

Không bao lâu sao có người trong cung Thái hậu tới, nói là Thái hậu tuyên gặp.

Tạ Nhiên rửa sạch tay, dùng khăn lau qua, nghe thấy lời truyền thì nói rất nghiêm túc: “Hôm nay thân thể ta không khỏe, sợ sẽ mang bệnh cho Thái hậu, không thể vào cung được.”