Chương 6

Thẩm Thanh biết chiếc đèn l*иg này hẳn là của một vị quý nhân nào đó, liền cẩn thận ló đầu ra xem có ai không.

Chỉ thấy một nam tử mặc trường bào màu trắng ngà, tay cầm một thanh trường kiếm đang luyện kiếm, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng.

Một chiếc lá rụng từ trên đầu nam tử rơi xuống. Y đột ngột đứng dậy xoay người chém tới, chiếc lá trong nháy mắt bị chẻ làm đôi.

Thẩm Thanh không nhìn rõ mặt nam tử, nhưng cũng không dám tùy tiện tiến lên làm phiền.

Thế là nàng ngoan ngoãn ngồi thụp xuống sau rừng trúc tím, nghĩ bụng đợi lát nữa nam tử rời đi, mình sẽ lặng lẽ đi theo sau. Chắc chắn y sẽ trở về sân của mình, đến lúc đó sẽ tới được nơi đông người. Tuy nhiên, Thẩm Thanh vẫn có chút lo lắng, sợ trở về quá muộn, lỡ như Quân Âm Các đã khóa cửa thì biết làm sao?

Ngay lúc Thẩm Thanh đang mải suy nghĩ, nàng bỗng cảm thấy cổ mình ngưa ngứa. Nàng bất giác đưa tay lên sờ, chợt chạm phải thứ gì đó lông xù xù và còn đang động đậy.

Nàng không nhịn được khẽ kêu lên một tiếng, rồi nhanh chóng tóm lấy thứ đó, ném mạnh xuống đất rồi chạy vọt ra ngoài.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Thấy nam tử này lại chính là Vương gia, Thẩm Thanh lập tức thỉnh an.

Hiển nhiên, Tạ Nhiên cũng nhận ra người trước mặt.

Thấy Tạ Nhiên nhìn mình với vẻ mặt dò xét, Thẩm Thanh cố gắng giữ giọng bình tĩnh nói: “Nô tỳ bị lạc đường khi đang đến Quân Âm Các ạ.”

“Ở đây bao lâu rồi?”

“Cũng không lâu lắm ạ.” Nghĩ rằng Vương gia không muốn người khác biết y luyện kiếm ở đây, Thẩm Thanh lập tức nói dối.

“À.” Tạ Nhiên cười lạnh một tiếng.

Thẩm Thanh không hiểu vì sao Vương gia lại cười lạnh, liền nhìn theo ánh mắt của y. Nàng lập tức phát hiện vạt áo của mình dính đầy lá trúc tím, không cần nói cũng biết là đã ở đây một lúc lâu rồi.

“Nô tỳ thật sự bị lạc đường, thấy có người luyện kiếm ở đây, đoán là một vị quý nhân nên không dám tiến lên làm phiền. Nô tỳ chỉ định đợi người luyện kiếm xong trở về thì sẽ lén đi theo. Làm phiền Vương gia là lỗi của nô tỳ, mong Vương gia thứ tội.” Thấy vẻ mặt của Vương gia đã lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn, Thẩm Thanh vội vàng nói thẳng.

Khi nói chuyện Thẩm Thanh cứ cảm thấy chỗ cổ mình ngưa ngứa, lại không nhịn được dùng tay gãi.

Cái tay đang gãi ở chỗ cổ, phối hợp với gió nhẹ ở đây đã vén một góc của mạng che mặt lên, lộ ra đôi môi hồng hào.

Tạ Nhiên nhìn đôi môi như ẩn như hiện kia, lập tức cảm thấy toàn thân đều không được tự nhiên.

“A Hằng.” Tạ Nhiên gọi một tiếng về phía rừng trúc đằng sau.

“Vương gia, nô tài ở đây.” Lập tức có một tên sai vặt mặc trường bào xanh thẫm bước ra.

“Đi cùng hắn đi.” Sau khi Tạ Nhiên nói xong lời này thì đi trước.

A Hằng hơi ngạc nhiên, không biết vị cô nương này và Vương gia nhà mình có quan hệ gì.

“Làm phiền tiểu ca chỉ cho ta Quân Âm Các ở nơi nào.” Thẩm Thanh hơi cúi chào trước, sau đó nói.

“Không dám không dám, để ta dẫn ngươi đi.” A Hằng liên tục xua tay, trong lòng thầm suy đoán.

****

Không biết Vương gia có ý gì, chẳng lẽ là động lòng trắc ẩn.

Đợi khi A Hằng dẫn Thẩm Thanh tới Quân Âm Các, sắc trời đã đen kịt, duỗi tay không nhìn thấy năm ngón.

A Hằng vừa tới Quân Âm Các, phần lớn các cô nương bên trong đều kích động vây lên.

Cô cô quản sự cũng đi ra theo hỏi: “A Hằng, Vương gia có phân phó gì sao?”

A Hằng lắc đầu, nhìn Thẩm Thanh nói: “Vị cô nương này được phân tới Quân Âm Các, nhờ cô cô sắp xếp một chút.”

Phần lớn mọi người thấy không có gì đều nhao nhao tản ra, cô cô quản sự thì gật đầu dẫn Thẩm Thanh đi vào.

Thẩm Thanh thấy thế mà phòng mình là một căn phòng đơn, ánh mắt hơi ngạc nhiên.

“Cô nương không cần ngạc nhiên, Vương gia thường xuyên triệu kiến Quân Âm Các, vì vậy trong Vương phủ, Quân Âm Các này cũng tính là được coi trọng.”

Thẩm Thanh gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn.

“Trên mặt cô nương có vết sẹo gì không, mấy nô tài hầu hạ Vương gia chúng ta dung nhan vô cùng quan trọng.” Cô cô quản sự hơi lo lắng nói. Sắp xếp tấu nhạc của Quân Âm Các đều do nàng ta làm, cô nương trước mắt này do A Hằng dẫn tới, đương nhiên phải quan tâm nhiều hơn.

Thẩm Thanh tháo mạng che mặt ra, mặt trái xoan xinh xắn, môi hồng hào căng bóng, vừa nhìn đã biết là mỹ nhân.

Hô hấp cô cô quản sự hơi chậm lại, trong lòng có chút tính toán.