Sau khi Tạ Nhiên dùng cơm trưa với Thái hậu xong, chỉ thấy lúc này tinh thần bà không tốt, lập tức biết rằng bà cần nghỉ trưa rồi.
Thế là sau khi cẩn thận hầu hạ bà đi ngủ, Tạ Nhiên cũng đứng dậy ra khỏi cung.
Mà lúc này trong phòng của phó tổng quản Dương, Tố Vân đang nhẹ nhàng bôi thuốc cho gã ta.
“Á, nhẹ chút.” Phó tổng quản Dương đau tới mặt nhăn lại, nhưng hai tay vẫn không đàng hoàng sờ loạn trên người Tố Vân.
Tố Vân liếc nhìn tay gã ta một cái, trong mắt thoáng qua vẻ ghét bỏ, buồn nôn, nhưng miệng lại tươi cười nói: “Phó tổng quản Dương, nô tỳ thấy vết thương trên người ngài đã lành hơn nửa rồi.”
“Sao mà nhanh vậy được, còn phải nghỉ ngơi thêm.”
“Nhưng nếu nghỉ tiếp nữa, sợ là con vịt tới tay rồi sẽ bay đi mất đấy.” Tố Vân nói ám chỉ.
“Ngươi có ý gì?” Động tác trên tay phó tổng quản Dương dừng lại.
“Nô tỳ nghe nói mấy ngày nay Thẩm Thanh chạy linh tinh khắp nơi, muốn leo lên cành cao, nói không chừng đến lúc đó sẽ để nàng ta thành công mất, sau đó nàng ta có thể xử lý chúng ta.”
“Nàng ta? Thế đã leo lên cành cao chưa?” Vẻ mặt phó tổng quản Dương hơi căng thẳng.
“Sao có thể chứ, với xuất thân đó của nàng ta cũng chỉ có ngài đại nhân đại lượng không quan tâm, vậy mà con tiện nhân đó còn không biết quý trọng.” Tố Vân không dám nói với phó tổng quản Dương quá nhiều, lo gã ta sẽ bị dọa chạy mất.
“Đúng vậy, đi theo đại nhân ta đương nhiên là có phúc.” Khóe miệng phó tổng quản Dương nở nụ cười dung tục.
“Nhưng tiếp tục như thế cũng không phải biện pháp, lỡ đâu để nàng ta thành công, cuộc sống sau này của chúng ta sẽ không được tốt đẹp.” Tố Vân ở bên cạnh kí©h thí©ɧ theo kế hoạch.
“Cũng đúng.” lúc này trong đầu phó tổng quản Dương lập tức hiện lên khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt quyến rũ như hồ ly, vòng eo mảnh khảnh của Thẩm Thanh.
“Không bằng, chiều nay chúng ta hãy…” Tố Vân chậm rãi lập kế hoạch, loại chuyện này nên sớm không nên muộn, hơn nữa có xảy ra chuyện, kẻ đầu sỏ cũng chính là gã ta.
****
Phó tổng quản Dương suy nghĩ một chốc, với dáng vẻ kia của Thẩm Thanh, nói không chừng cho nàng thêm chút thời gian thì đúng là có thể leo lên thật, thế là gã ta lập tức gật đầu đồng ý.
“Vậy bây giờ nô tỳ đi tìm cô cô quản sự. Đại nhân cũng nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Tố Vân nói với vẻ vui mừng.
Phó tổng quản Dương chỉ đành lưu luyến buông tay ra khỏi người Tố Vân, sau đó gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Tố Vân vội vàng đi ra, sau đó nhanh chóng quay về Quân Âm Các.
Khi ở Quân Âm Các, nàng ta đυ.ng phải Thẩm Thanh, nàng đang xách hộp thức ăn quay lại, bọn họ hai người đều không chào hỏi nhau.
Chỉ là khi hai người đi ngang qua nhau, khóe miệng Tố Vân không nhịn được cong lên một ý cười độc ác.
Thẩm Thanh cảm nhận được hơi lạnh, lập tức tăng nhanh bước chân cách xa nàng ta ra.
Sau khi đi vào phòng của cô cô quản sự, Tố Vân cung kính thỉnh an.
“Chuyện gì?” Mấy ngày nay tâm trạng của cô cô quản sự luôn rất tốt, bởi vì bây giờ trong Vương phủ, Quân Âm Các đang ngày càng được coi trọng.
“Phó tổng quản Dương bảo nô tỳ tới thông báo với ngài là chiều nay sẽ ra tay.” Thân thể Tố Vân dựa tới gần cô cô, nhỏ giọng nói.
“Nhanh vậy à? Sao lại đột nhiên vậy?” Cô cô quản sự hơi nhíu mày, có hơi không vui nói.
“Loại chuyện này nên sớm không nên muộn, hơn nữa cho dù xảy ra chuyện thì cũng là…” Trên mặt Tố Vân mang theo nụ cười có hàm ý.
Cô cô quản sự nghe thấy lời này, vẻ mặt thả lỏng hơn một chút, sau đó cũng gật đầu.
Rất nhanh, nghỉ trưa buổi trưa sắp kết thúc.
Mọi người đều lục tục lên lớp.
Vừa hay lúc vào tiết cuối cùng, Thẩm Thanh phát hiện Tố Vân không ở đây, khi nàng đang liếc nhìn xung quanh để tìm kiếm.
Lại phát hiện cô cô quản sự cầm nhạc phổ bước tới, sau đó chỉ thấy nàng ta lật nhạc phổ nói: “Tiết cuối này sẽ do ta đứng dạy, các ngươi hãy nói chuyện xảy ra mấy ngày nay đi.”
Thẩm Thanh đã quen với chuyện này, có những lúc cô cô quản sự sẽ tới dạy các nàng, nói mấy quy củ gì đó.
Chẳng lẽ Tố Vân đã xin nghỉ, hay là có quan hệ tốt với cô cô quản sự nên trốn học? Trong lòng Thẩm Thanh nghĩ, bởi vì nàng phát hiện mỗi lần diễn tấu Tố Vân đều có thể đi, đây chính là chuyện tốt rất nhiều người mong đợi.