Tuy là câu hỏi, nhưng ngữ khí lại mang ý ra lệnh. Thẩm Thanh thầm nghĩ, vị Thần Vương này quả nhiên giống như lời đồn bên ngoài, nóng nảy dễ giận, hỉ nộ vô thường.
Thẩm Thanh ôm đàn trầm tư một lát rồi gảy một khúc “Thập diện mai phục”.
Lúc này, trong góc hoa viên, trời đã nhá nhem tối. Hương hoa thoang thoảng trong không khí, khẽ lay động theo gió, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng yên bình.
Khi những ngón tay của Thẩm Thanh lướt nhanh trên dây đàn, âm thanh của hai quân giao chiến bỗng vang lên, rung chuyển đất trời, mái ngói như muốn bay đi. Không gian lập tức tràn ngập tiếng trống trận, tiếng gươm đao cung nỏ, tiếng người ngựa xen lẫn tiếng vó ngựa dồn dập, còn tiếng hò hét trợ uy lại càng thêm kịch liệt, làm chấn động lòng người.
Sau đó, khúc nhạc đột ngột chuyển sang bi thương rồi im bặt.
Tạ Nhiên gật đầu: “Không tệ. Sao lại nghĩ đến việc đàn khúc này?”
“Nô tỳ vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ anh tuấn uy vũ của Vương gia, trong đầu liền hiện lên khúc nhạc này.”
Tạ Nhiên liếc nhìn gã Phó tổng quản Dương rồi nói: “Tuy tài nghệ chưa tính là tinh xảo nhưng cũng miễn cưỡng nghe được. Đến Quân Âm Các đi.”
Nói xong, y liền nhấc chân rời đi. Phó tổng quản Dương thấy Vương gia cuối cùng cũng đi, bèn run rẩy bò dậy từ dưới đất, mặt vẫn còn chưa hết kinh hãi.
Tuy Thẩm Thanh mới đến Thần Vương phủ, không biết Quân Âm Các là nơi nào, nhưng nàng đoán đó hẳn là nơi bồi dưỡng nhạc công trong vương phủ. Đây có thể xem là một nơi tốt, vừa không phải làm những việc nặng nhọc bẩn thỉu, lại còn được người do vương phủ mời về dạy dỗ, bổng lộc hàng tháng cũng cao hơn.
Thấy Vương gia đã đi xa, nhìn bộ dạng trầm tư của mỹ nhân, lòng tà của gã Phó tổng quản Dương lại trỗi dậy, định giở trò.
“Ấy, Phó tổng quản Dương, vết thương trên tay ngài sâu quá, không thể chậm trễ được đâu. Để lâu không xử lý sẽ mưng mủ, cả bàn tay này coi như bỏ đi đó.” Thẩm Thanh vội vàng nói với vẻ mặt lo lắng.
Nhìn máu tươi trên tay không ngừng chảy, lòng gã Phó tổng quản Dương lập tức hoảng loạn. Nếu phế cả bàn tay thì còn gì nữa? Nghĩ vậy, gã vội vàng ba chân bốn cẳng chạy đi tìm lang trung.
Thấy gã Phó tổng quản Dương cuối cùng cũng đi, Thẩm Thanh mới vô lực tựa vào tường. Nhưng nhìn vương phủ rộng lớn này, nàng lại ngẩn người, làm sao nàng biết Quân Âm Các ở đâu?
Thẩm Thanh ôm cây đàn tỳ bà, không dám đi về hướng của Phó tổng quản Dương, đành phải đi lang thang khắp nơi, hy vọng có thể gặp được tỳ nữ nào đó để hỏi đường.
Kết quả, nàng đi vòng vo một hồi lại đến một nơi ngày càng hẻo lánh.
Trời dần tối hẳn, lúc này đang là mùa xuân.
Nhưng gió xuân vẫn mang theo hơi lạnh ập đến, Thẩm Thanh không khỏi run lên. Nàng nhìn thấy xung quanh trồng đầy trúc tím.
Trúc tím mọc thẳng tắp hiên ngang, thân trúc màu tím đen trông cao quý, lá lại xanh biếc tươi mát. Nếu là ngày trước, Thẩm Thanh nhất định sẽ dừng lại ngắm nghía một phen.
Chỉ là dưới ánh trăng mờ ảo chỉ đủ để thấy rõ mặt đất, những cây trúc tím này trông như đang giương nanh múa vuốt, nhìn từ xa lại giống như những bộ xương quỷ đứng sừng sững trước mặt.
Một cơn gió lạnh nữa thổi tới, tiếng “xào xạc” rít lên trong không gian.
Gió lay động lá trúc, tiếng lá trúc va vào nhau trong đêm tối càng khiến người ta rợn tóc gáy.
Thẩm Thanh luôn cảm thấy có ai đó đang di chuyển bên cạnh mình. Nàng co rúm người lại một góc, không dám động đậy, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Gió thổi qua, lạnh đến hai hàm răng va vào nhau.
Nàng bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ xa vọng lại, ngày một gần hơn, từng bước như giẫm lên tim nàng. Tim nàng như bị bóp nghẹt, khó mà thở nổi.
Không được, không thể như vậy, phải can đảm lên, mình cũng đâu có làm chuyện gì trái với lương tâm. Thẩm Thanh tự an ủi mình, sau đó lấy hết can đảm đứng dậy, đi theo hướng có tiếng bước chân.
Nàng cẩn thận bước đi. Tiếng giẫm lên lá khô khi nhấc chân lên dường như lại càng to hơn, nàng luôn có cảm giác như có ai đó đang ở phía sau.
Phía trước bỗng có một ánh đèn. Nàng thấy chiếc đèn l*иg đó vô cùng tinh xảo, cầu kỳ. Khung đèn làm bằng gỗ sơn đỏ, trên tấm chắn gió chạm khắc tinh tế hình chim bay hoa lá. Bốn góc đèn l*иg làm theo hình kỳ lân, trên miệng ngậm mấy viên dạ minh châu, bốn góc còn treo những sợi tua rua kết hoa.