“Hoàng tổ mẫu, chẳng lẽ ngài chán cháu trai rồi nên mới suốt ngày nghĩ về chắt trai sao.” Tạ Nhiên chớp chớp mắt, nhìn Thái hậu tủi thân nói.
Thái hậu hơi sững lại, sau đó thoải mái cười to đáp: “Đã lâu ai gia không nhìn thấy dáng vẻ trẻ con này của Nhiên Nhi, quả nhiên vẫn là một đứa nhỏ.”
Tạ Nhiên vừa thầm thở phào một tiếng, khi y tưởng rằng có thể tránh thoát được một kiếp.
“Vậy đương nhiên trong phủ con không thể thiếu người quản lý được.”
Thấy dáng vẻ vô cùng kháng cự, vẻ mặt vô cùng phiền muộn của y, Thái hậu cũng không dám ép quá, chỉ đành lui một bước nói: “Không bằng trước tiên có một hai thông phòng, chỉ cần bên con có người hầu hạ, ai gia cũng có thể yên tâm hơn một chút.”
Thái hậu nghĩ bây giờ Tạ Nhiên còn chưa hiểu sự đời, đợi sau khi khai trai lại đề cập tới chuyện cưới Vương phi có lẽ y sẽ có thể đồng ý một cách rất sảng khoái.
“Không cần.” Giọng Tạ Nhiên lạnh lùng, không quá đồng ý đáp.
“Xuân Hòa, Nhật Lệ, các ngươi tới đây.” Thái hậu hạ lệnh, sau đó lập tức có hai cung nữ chậm rãi bước về phía trước, một người trong đó có dung mạo tuyệt đẹp, mặt trứng ngỗng, đôi mắt to, đôi môi nhỏ nhắn đáng yêu, dáng người cao gầy, mà một người khác dung mạo kiểu tiểu thư khuê các, nhưng thân hình cực đẹp, trước ngực vô cùng đầy đặn, eo như là rắn nước, làm nổi bật lên đôi chân dài dưới làn váy.
Thái hậu liếc mắt nhìn hai cái, vô cùng hài lòng với hai người được chọn này.
“Xuất thân ai gia cũng lựa chọn rất cẩn thận, từ nhà quan lại nhỏ, xuất thân rất trong sạch, tính cách đều dịu dàng, thấu hiểu lòng người. Con thu về phủ trước đi.”
“Xuân Hòa, Nhật Lệ.” Tạ Nhiên đọc tên hai người này.
Hai người lập tức nở nụ cười, trong lòng thầm tung tăng, cảm thấy có cơ hội.
“Hoàng tổ mẫu, có phải sau này ngài còn muốn tặng cháu trai Thu Cao, Khí Sảng gì đó không? Cứ tặng mãi như thế, sợ rằng phủ đệ của cháu trai không thể ở được nữa, cháu trai cũng chỉ có thể ra lưu lạc đầu đường thôi.”
Thái hậu nhất thời không nghĩ tới tên của hai người này, lập tức bị y làm cho nghẹn họng, ngừng lại mấy giây bà mới nói: “Sao có thể vậy chứ? Thuận miệng đặt tên thôi, chỉ có hai người này.”
Nhưng Tạ Nhiên vẫn không không đồng ý, y phủi những hạt bụi không tồn tại trên người, cúi đầu nói: “Cháu trai tự có tính toán riêng, Hoàng tổ mẫu không cần lo lắng.”
Thái hậu nghe ra được mấy phần ý khác trong câu này, không khỏi vui mừng nói: “Nhiên Nhi, chẳng lẽ con có người trong lòng rồi?”
“Chưa tính là người trong lòng, chỉ là thấy nàng ấy khá thuận mắt mà thôi.” Tạ Nhiên uống trà, không nhanh không chậm đáp.
“Là cô nương nhà nào vậy?” Thái hậu nghe lời đó của y, mặc dù hơi thất vọng, nhưng cũng cảm thấy cuối cùng cháu trai mình đã động lòng, sau này sẽ không còn khó nữa.
“Chỉ là nhìn trúng thôi, dù sao cuối cùng cũng là của con.” Tạ Nhiên bắt chéo chân.
Thái hậu thấy không hỏi ra gì cũng lười hỏi thêm nữa, sau đó thì phẩy tay.
Trong đại sảnh lập tức xuất hiện một vị nữ quan, dáng người chỉ trung đẳng, dung mạo cũng không hề xuất sắc, nhưng trên người mang theo khí chất thư hương, vừa nhìn là biết là một cô nương đọc nhiều sách vở.
“Tư Cầm này tính tình trầm ổn, bây giờ trong phủ con chưa có nữ chủ nhân chân chính, rất nhiều chuyện không quá tiện xử lý, ai gia ban Tư Cầm cho con, sau này những chuyện này nàng ấy cũng có thể giúp được.”
“Không cần, Thường cô cô sắp về rồi, nàng ấy xử lý mọi chuyện con cũng yên tâm hơn.” Tạ Nhiên vẫn từ chối.
Thường cô cô này là nhũ mẫu từ nhỏ của Tạ Nhiên, còn là người hầu trung thành trước đây của mẫu phi y, Thái hậu cũng không bới ra được vấn đề gì, chỉ đành gật đầu sau đó lệnh cho Tư Cầm lui xuống.
“Hoàng tổ mẫu, buổi sáng cháu trai còn chưa kịp dùng cơm, bây giờ đã sắp tới bữa trưa, chúng ta dùng cơm sớm chút đi.”
Tạ Nhiên thấy sau khi mình liên tục từ chối, sắc mặt của Thái hậu không quá vui, vì vậy vội vàng dỗ bà vui.
“Cái gì? Còn chưa dùng bữa sáng sao?” Thái hậu nghe vậy, lập tức trừng Vương công công sau lưng.
Vương công công không khỏi thầm đổ mồ hôi lạnh, hắn ta biết ngay vị tiểu Vương gia này nào từng đàng hoàng chứ, vì vậy cũng chỉ có thể cười xòa nói: “Là lỗi của nô tài.”
“Còn không mau sai người dọn bữa lên?” Thái hậu ra lệnh.