Nghĩ tới những chuyện xảy ra liên tục gần đây, Thẩm Thanh lại một đêm không ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Vương công công lại cười híp mắt tới.
Nhìn thấy Vương công công, trong lòng A Hằng thầm kêu một tiếng hỏng rồi, sau đó thông báo với Vương gia.
“Lại tới rồi?” Tạ Nhiên hơi nhíu mày, trong tay cầm cây roi màu đỏ rực kia.
“Vâng, đang đợi ở sảnh ngoài ạ.”
“Mặc kệ hắn ta.” Tạ Nhiên tiếp tục múa roi, đánh vô cùng mạnh mẽ, âm thanh đánh trên mặt đất làm người ta nghe mà trong lòng tê dại.
A Hằng yên lặng lui xuống, đi tới chỗ sảnh ngoài, nhìn nhóm tỳ nữ cung kính dâng trà lên, trong lòng bình tĩnh lại một chút.
“Vương gia dậy rồi chứ?” Vương công công uống trà liếc mắt hỏi.
“Dậy rồi, đang luyện võ ở sân sau ạ.”
Vương công công gật đầu, hôm qua hắn ta không mời được người về, đương nhiên không thiếu được việc bị mắng một trận, vì vậy sáng hôm hay đặc biệt dậy thật sớm, cửa cung vừa mở đã chạy thẳng tới Vương phủ.
Đợi khoảng thời gian uống xong một chung trà, Tạ Nhiên lệnh A Hằng mời người vào.
“Vương gia, ngài múa roi thật lợi hại!” Vương công công cười híp mắt khen ngợi, sau đó suy nghĩ lời tiếp theo.
“Bổn vương biết rồi, thay quần áo xong sẽ vào cung.” Tạ Nhiên phất tay cắt ngang lời tiếp theo của Vương công công.
“Vâng.” Ý cười trên mặt Vương công công sâu hơn, nhưng phòng bị trong mắt lại chẳng bớt đi chút nào.
Khi thay quần áo, Vương công công vẫn tự mình ra trận. Thay quần áo cho Vương gia xong, Vương công công quay đầu lại nói với A Hằng: “Còn không mau đi lấy lệnh bài đi?”
“Vâng.” A Hằng lập tức cẩn thận bưng lệnh bài đi tới.
Tạ Nhiên nhìn thấy động tác của hắn ta, lập tức quăng qua một ánh mắt như dao.
Khi A Hằng đang quan sát lệnh bài, đột nhiên hắn ta cảm thấy trên người lành lạnh, khi nghi hoặc khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn, lập tức nhìn thấy ánh mắt của Vương gia nhà mình, cái tay đang cầm lệnh bài không khỏi hơi run rẩy.
Vương công công cười híp mắt đi qua, cầm lấy lệnh bài, cất ở trên người mình: “Thứ này tạm thời để nô tài bảo quản đi, Vương gia cũng có thể an tâm hơn một chút.”
“Ừ.”
A Hằng thở phào một tiếng, hắn ta cũng không muốn cầm củ khoai lang nóng phỏng tay này nữa.
Hôm nay khi ra ngoài, Tạ Nhiên cưỡi ngựa đi.
Thấy vậy, nụ cười của Vương công công sắp toét tới tận mang tai.
Đi tới trước cửa cung, Vương công công nhanh chóng xuất trình lệnh bài ra, sau đó nhóm người thuận lợi tiến vào cung.
Cuối cùng trái tim Vương công công cũng quay về đúng vị trí, hắn ta cũng không ngờ hôm nay Vương gia lại phối hợp như vậy.
Tạ Nhiên thấy hắn ta thở phào nhẹ nhõm thì hừ lạnh một tiếng, hôm nay thấy Vương công công lại tiếp tục tới, y biết ngay Hoàng tổ mẫu nhà mình đang nghiêm túc thật, nếu y tiếp tục tìm lý do tránh không gặp mặt nữa. Bà ấy sẽ ngày ngày phái người tới, như vậy sẽ không được bình yên, thế chẳng bằng nhanh chóng giải quyết luôn.
Đi tới trước cung điện, xung quanh rất yên tĩnh, nhóm cung nữ quy củ đứng bên ngoài.
Tạ Nhiên lệnh A Hằng đứng đợi ở bên ngoài, sau đó đi vào trong.
Vừa bước vào đã nhìn thấy Thái hậu đang uống thuốc, mùi đắng bỗng chốc ngập tràn trong không khí.
“Hoàng tổ mẫu, ngài bị làm sao vậy?” Tạ Nhiên hơi nhíu mày, vẻ mặt không vui hỏi.
“Không sao, người già đều vậy cả.” Thái hậu thấy y tới, vô cùng vui vẻ nói.
Uống thuốc súc miệng xong, Thái hậu lệnh người mang đồ xuống.
“Lâu rồi không gặp, Nhiên Nhi lại cao lên rồi.” Thái hậu kéo Tạ Nhiên đang đỡ mình ngồi xuống bên cạnh, cảm khái nói.
“Mới mấy ngày không gặp, sao có thể được chứ.”
“Nhiên Nhi, bây giờ con đã qua cập quan, đã là người lớn rồi.”
Vừa nghe thấy lời này, Tạ Nhiên nhắm mắt cũng biết tiếp theo Hoàng tổ mẫu sẽ nói gì.
“Cũng nên cưới một Vương phi hiền lương thục đức, lo liệu hậu viện thôi.”
“Chuyện này cháu trai vẫn chưa gấp.”
“Con không gấp nhưng ai gia gấp rồi, con xem xem Hoàng tổ mẫu đã bước nửa người vào trong đất, đương nhiên là muốn nhìn thấy chắt trai cất tiếng.”
Tạ Nhiên đỡ trán, hơi bất lực đáp: “Hoàng tổ mẫu thọ tỷ nam sơn, nhất định có thể nhìn thấy được.”
“Bớt dùng lời này dỗ ta đi, nếu con còn không cưới Vương phi, cẩn thận Hoàng bá phụ sẽ trực tiếp chỉ hôn cho con, ví dụ như công chúa của nước chư hầu gì đó.” Thái hậu suy nghĩ một chốc, sau đó lại nói tiếp: “Nhưng những người đó không biết cội nguồn không biết lai lịch, ai gia không yên tâm.”