Thấy Thẩm Thanh trước mặt yên lặng không nói, hô hấp của Tạ Nhiên không khỏi nhanh hơn một chút, tâm trạng cũng trở nên gắt gỏng, nghe tiếng ve kêu không ngừng, y chỉ cảm thấy vô cùng bực bội.
“Không có.” Thẩm Thanh ngoan ngoãn trả lời câu hỏi này.
Khóe miệng Tạ Nhiên hiện lên một nụ cười.
Gió nhẹ thổi tới từng cơn, lá rụng trong rừng trúc cũng bay lả tả, bay múa trên không trung.
Đột nhiên Tạ Nhiên đi mấy bước về phía Thẩm Thanh, sau đó đứng ở trước mặt nàng, hai người cách nhau rất gần, Thẩm Thanh có thể nhìn thấy hoa văn tường vân tinh xảo thêu trên vạt áo trước của y.
Sau đó tay của Tạ nhiên hành động, đầu tiên là lướt nhẹ qua gò má của nàng, làm nàng giật mình nhắm hai mắt lại, sau đó tay đặt lên mái tóc, Thẩm Thanh hơi mở hí mắt ra, cảm thấy hình như tay của Vương gia động ở trên đầu mình.
“Chậc, lá rụng.” Tay Tạ Nhiên buông xuống, sau đó bàn tay trắng nõn mở ra, trong lòng bàn tay là một chiếc lá trúc màu xanh lá đang nằm yên tĩnh.
“Cảm ơn Vương gia.” Thẩm Thanh gò má ửng đỏ, hiện lên vẻ rực rỡ như noãn ngọc, hành lễ nói cảm ơn.
“Ngoài miệng thì nói vậy, quá là giả dối.” Tạ Nhiên mím môi, hơi không vui nói, sau đó nhẹ nhàng rung người, lá rụng rơi xuống đất.
Thẩm Thanh hơi bối rối, nhưng chỉ là nhặt một cái lá trúc thôi mà, sao y nói nặng vậy, thế là nàng chỉ đành cẩn thận hỏi: “Nô tỳ ngu ngốc, không biết ý của Vương gia là?”
“Người xưa có câu lấy thân báo đáp.” Khi nói lời này, Tạ Nhiên cảm thấy hơi không được tự nhiên, sau đó y ho nhẹ một tiếng rồi nói tiếp: “Nhưng bổn vương cũng không thiếu những cái này, ngươi thêu một cái túi thơm cho ta đi, bày tỏ chút là được.”
“Vâng.” Thẩm Thanh cứ cảm thấy có phải Vương gia đã biết nàng tặng túi thơm cho Vệ Hà rồi không, trong lòng rất căng thẳng, loại chuyện này vốn cũng thường thấy trong Vương phủ, không phải là chuyện lớn gì cả, nhưng nếu vạch thẳng ở trước mặt chủ nhân, bị chụp cho tội danh thông đồng lén lút qua lại, đây chính là tội lớn.
“Vậy Vương gia muốn hoa văn là gì ạ?” Thẩm Thanh không dám sơ suất, cẩn thận hỏi thật kỹ.
“Ngươi thêu một cái túi thơm báo ân bổn vương mà còn muốn bổn vương cho mình ý kiến, có chuyện tốt như vậy à?”
“Nô tỳ sợ mình làm không tốt, làm Vương gia tức giận.” Thẩm Thanh liên tục giải thích.
“Hừ.” Tạ Nhiên hừ lạnh một tiếng, sau đó phất tay áo rời đi.
Chỉ để lại một mình Thẩm Thanh ở trong rừng trúc tím, nghĩ rốt cuộc thêu cái gì mới tốt đây?
Nhìn những hàng trúc tím thân cây thẳng tắp, màu đen tím tôn quý trước mặt, Thẩm Thanh từng nghĩ là sẽ thêu trúc tím, nhưng nàng nhớ ra đã thêu cho Vệ Hà như vậy, nếu sau này chuyện này bại lộ, vậy há chẳng phải tự chuốc lấy khổ sao.
Nàng không nghĩ ra hoa văn nên có hơi sốt ruột giậm chân mấy cái, trong đầu loạn cào cào.
Tạ Nhiên đi ở phía trước có thính lực hơn người đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh đấy, khóe miệng y cong lên, trên mặt là ý cười nhẹ, trên gương mặt anh tuấn cũng phủ lên một tầng ấm áp.
Thẩm Thanh suy nghĩ rất lâu trong rừng trúc, rồi đột nhiên nhớ tới buổi chiều còn có lớp của nữ phu tử, thời gian đã sắp tới.
Thế là nàng vội vàng thu dọn, sau đó nhanh chóng rời khỏi đây.
Sau đó thời gian cả một ngày nàng đều đang nghĩ thêu cái gì sẽ hợp với tâm ý của Vương gia.
Sau khi nhận cơm tối, Thẩm Thanh không dám đi tới rừng trúc tím nữa, nàng sợ lại gặp được vị Vương gia tính cách vui giận thất thường kia, đúng là kỳ lạ, sao đột nhiên nhặt một cái lá trúc rồi muốn báo ơn vậy?
Đột nhiên nàng chợt nghĩ ra, rồi rùng mình một cái, nhớ lại chuyện xảy ra lúc buổi trưa hôm nay.
Cảm thấy chẳng lẽ vị Vương gia này có hứng thú với mình? Nếu không đường đường là một Vương gia sẽ dễ dàng nói chuyện với một nô tỳ sao? Lại nhớ lại một chút, hình như giữa bọn họ có không ít cử chỉ thân mật.
****
Thẩm Thanh lập tức toát đầy mồ hôi lạnh, cầm cơm nhưng cũng không còn khẩu vị để ăn nữa.
Liên tưởng đến chuyện người trong lòng hồi chiều, còn cả lấy thân báo đáp gì đó nữa, trong lòng nàng đã có chút suy đoán.
Nàng ngồi thẫn thờ trên ghế gỗ, nghĩ giờ làm thế nào mới tốt đây, bây giờ còn chưa giải quyết được phó tổng quản Dương, Vệ Hà thì biến mất, Vương gia lại xuất hiện.
Nàng không muốn đời này chết già trong Vương phủ đâu, nàng muốn tự do, muốn ra ngoài sống dựa vào bản thân!