Chương 46

Thẩm Thanh đang muốn nuốt cơm trong miệng xuống đột nhiên nghe thấy lời này, ngay cả cơm cũng không kịp nuốt, đôi mắt lập tức trợn to, liên tục lắc đầu.

Nhìn nàng lúc này quai hàm hơi phồng lên, đôi mắt to tròn tròn, sáng long lanh mang theo ánh nước lắc đầu với mình, Tạ Nhiên không khỏi cảm thấy nàng như này đáng yêu chết mất.

Sau đó nghĩ tới dáng vẻ hôm đó nàng ngáng chân tỳ nữ khác, vừa hung dữ vừa đáng yêu, giống như là một con mèo hoang nhỏ vừa học được cách duỗi móng, mà nàng bây giờ thì giống như một con mèo con vừa học được cách uống sữa.

Khi y đang nghĩ linh tinh, Thẩm Thanh tùy tiện gắp một đũa to thức ăn chất ở trong chén mình, sau đó tiếp tục ăn, nhưng trong miệng lại chẳng nếm ra được chút mùi vị gì, giống như nhai sáp nến, chỉ muốn kết thúc nhanh một chút.

Bởi vì ăn quá nhanh, Thẩm Thanh bất ngờ bị sắc một cái, lập tức ho liên tục, gương mặt nhỏ bị sặc tới đỏ bừng, phủ đầy màu đỏ ửng.

Tạ Nhiên không biết nên phản ứng thế nào giơ bàn tay lên, muốn đặt lên lưng nàng, vỗ lưng thuận khí cho nàng, nhưng sau khi y nhận ra hành động của bản thân thì hơi sững lại một chốc.

Có lẽ bởi vì có người ở đây, khi y đang do dự, Thẩm Thanh đã nhanh chóng ngăn cơn ho lại, chỉ có đôi mắt vẫn rưng rưng nước mắt, mang theo chút lóng lánh.

“Ăn chậm chút.” Giọng của Tạ Nhiên có chút dịu dàng, nhưng sau khi nói ra câu này, y lại cảm thấy hơi không ổn thỏa, thế là lập tức bổ sung nói: “Ngươi đừng có trở thành người đầu tiên được nâng ra ngoài vì bị sặc chết trong phủ của bổn vương, bổn vương mất mặt lắm.”

“Vâng.” Khi Thẩm Thanh nghe thấy lời trước đó, còn nghĩ Vương gia này chỉ có tính tình không tốt thôi, cứ lòng dạ vẫn rất lương thiện, nhưng sau những lời này, nàng lại cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi.

Lúc này đang là giữa trưa, tiếng ve kêu râm ran, gió nhẹ thổi tới làm lá trúc trong rừng trúc tím vang lên xào xạc, nhưng trong lòng Tạ Nhiên lại cảm thấy tất cả đều tốt, tiếng ve kêu không còn om xòm như ngày trước, ngược lại có mấy phần cảm giác như tiếng mưa tí tách tí tách trong mùa mưa, làm người ta cảm thấy tâm trạng thật yên bình.

Thẩm Thanh chậm rãi dùng hết bát cơm kia, trong hai món một mặn một chay, măng xào thịt đã được ăn gần hết, chỉ còn lại mấy cọng rau diếp xào.

Thấy vậy, khóe miệng Tạ Nhiên không khỏi cong lên một chút, nhìn rau diếp xào còn thừa lại, trong mắt y có mấy phần tò mò.

Mà lúc này Thẩm Thanh cảm thấy mình đã no căng rồi, nàng nhìn thức ăn còn lại trong đĩa, có hơi rẫu rĩ nghĩ sao có thể ăn hết toàn bộ được đây.

Đương nhiên Tạ Nhiên cũng phát hiện ra chuyện này, thế là y nhàn nhã chỉnh lại áo khoác, đợi Thẩm Thanh đáng thương xin lỗi mình, sau đó nhỏ giọng cầu xin mình.

Nhưng Thẩm Thanh lại cắn răng, từ từ ăn nốt tiếp.

Chỉ là bây giờ trong dạ dày nàng toàn là thức ăn, buổi trưa hôm nay đột nhiên ăn nhiều như vậy, dạ dày có hơi không thoải mái, bây giờ lại cưỡng ép ăn tiếp, khi nuốt thức ăn xuống không nhịn được sẽ cảm thấy buồn nôn.

Nghe thấy vậy, lông mày Tạ Nhiên hơi nhíu lại.

Đợi sau khi đè cảm giác buồn nôn kia xuống, Thẩm Thanh lau khóe miệng, khi đang định xin tội.

“Không ăn được thì đừng ăn nữa, chẳng lẽ muốn làm người đầu tiên chết vì no à?”

Tay Thẩm Thanh hơi run run, sau đó đáp lại: “Nô tỳ không dám.”

Lúc này hai người đứng ở trong rừng trúc, đều không nói lời nào, xung quanh lặng ngắt như tờ, bầu không khí yên lặng.

“Trong nhà còn ai không?” Tạ Nhiên nghịch ngọc bội ở eo, tùy ý hỏi.

“Không ạ.” Thẩm Thanh nghiêm chỉnh đáp.

“Có người trong lòng chưa?”

Nghe vậy Thẩm Thanh hơi giật mình, ngay cả trái tim cũng đập nhanh hơn mấy nhịp, sau đó trong đầu nhanh chóng suy nghĩ đáp lại như thế nào, đầu tiên nàng định đáp là có, nếu nói với Vương gia người trong lòng mình là Vệ Hà, liệu y có thể hạ lệnh cho nàng không.

Nhưng sau đó nàng lập tức tỉnh táo lại, Vệ Hà này là thị vệ thϊếp thân của Vương gia, thời gian làm bạn của bọn họ rất dài, đâu phải là chuyện nàng có thể chen lời vào. Bây giờ Vương gia hỏi lời này, sợ rằng không phải đang muốn làm chủ chuyện cưới gả cho nàng.

Hơn nữa bây giờ nàng là nô tỳ trong Vương phủ, theo lý mà nói thì chính là người của Vương gia, bây giờ lại nói với Vương gia người trong lòng mình là thị vệ thϊếp thân của y, chắc chắn vị Vương gia tính tình kỳ quái này sẽ vô cùng giận dữ, cảm thấy nàng đang trào phúng y không bằng một thị vệ.