Lại không biết hôm nay Tạ Nhiên quay về đã dùng cơm từ sớm, sau đó nấp ở trong một góc của rừng trúc tím.
Thẩm Thanh mở cặp l*иg ra, sau khi mở hộp cơm, thức ăn hôm hay không tệ lắm, là thức ăn Song Mộc múc, một đĩa rau diếp xào, một đĩa thịt xào măng, đều là những món nô bộc thích trong ngày hè.
Nhưng sau khi Thẩm Thanh bưng những món này ra, nàng lại chẳng có chút hứng thú nào, ngơ ngẩn nhìn chúng nó.
Nàng đã suy nghĩ một đêm nhưng vẫn không nghĩ ra được đối sách gì, thậm chí còn xuất hiện ý nghĩ muốn gϊếŧ chết phó tổng quản Dương.
Nhìn những món ngon này, đương nhiên Thẩm Thanh không nỡ lãng phí hết chúng nó, nàng bưng bát cơm lên, cẩn thận bới cơm, sau đó thỉnh thoảng gắp thức ăn, chẳng qua vẻ mặt hơi đờ đẫn, giống như là người gỗ.
Bởi vì ăn như vậy, Thẩm Thanh không cẩn thận bị một ngụm cơm làm sặc, gương mặt trái xoan bị sắc tới đỏ bừng, giống như là mặt trời mọc ở phía Đông, ánh ban mai đỏ tươi, ngay cả chỗ cổ cũng đỏ ửng.
Tạ Nhiên ở đằng sau rừng trúc tím thấy vậy thì hơi nhíu mày lại, tâm trạng tốt trên mặt giảm đi hơn nửa.
Tiếng ho dần ngừng lại, Thẩm Thanh cũng không có tâm trạng tiếp tục ăn cơm nữa, chỉ ôm đầu gối thẫn thờ.
Nhìn thấy dáng vẻ đó của nàng, chân Tạ Nhiên không khỏi bước ra một bước.
Thẩm Thanh vừa ổn định lại tâm trạng, đột nhiên ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy Vương gia mặc chiếc áo khoác màu xanh ngọc viền bạc đi ra từ phía sau rừng trúc tím.
Nàng bỗng chốc sững sờ, hơi sững lại mấy giây, sau đó nhanh chóng đứng lên, đoan trang hành lễ nói: “Thỉnh an Vương gia.”
Tạ Nhiên đi tới, liếc nhìn thức ăn trên đất một cái, vẫn còn, cũng không đến nỗi khó nuốt mà phải miễn cưỡng ăn.
****
“Ngươi ở đây làm gì?” Tạ Nhiên biết rõ còn cố hỏi.
“Nô tỳ thấy nơi này mát mẻ, vì vậy muốn nghỉ ngơi một lát ở đây, không biết lại quấy rầy Vương gia nghỉ ngơi.” Thẩm Thanh cụp mắt, lông mi như những hàng lông vũ hơi run rẩy.
“Thức ăn trong phủ mà còn không nuốt được?”
Thẩm Thanh hơi sợ hãi, không biết Vương gia hỏi lời này là có ý gì.
Nàng yên lặng một lát, sau đó hơi căng thẳng đáp: “Đồ ăn của Vương phủ đương nhiên ngon miệng mĩ vị, làm người ngoài đều vô cùng ngưỡng mộ.”
Mặc dù Thẩm Thanh không biết Tạ Nhiên có ý gì, nhưng nghĩ chọn mấy lời tâng bốc khen ngợi để lấy lòng Vương gia chắc là sẽ không có vấn đề gì.
Nghe vậy, mày kiếm của Tạ Nhiên hơi nhíu lại, khi đôi mày có mấy phần anh tuấn này nhíu lại, trông y có chút khó tính.
Tạ Nhiên nhìn nữ tử miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo này, trong lòng hơi ngạc nhiên, đáp thuận theo lời nàng: “Nếu ngươi nói hay vậy thì không bằng bây giờ ăn hết chỗ này đi, nếu không là đang phạm tội lừa gạt.”
Lúc này trong rừng trúc thỉnh thoảng có một cơn gió thổi qua, chỉ là trong trong cơn gió giữa trưa mùa hạ luôn mang theo một luồng khí nóng, làm người ta phiền lòng khó chịu.
“Vâng.” Thẩm Thanh không rõ rốt cuộc những lời này của vị Thần Vương tính tình ngang bướng này có ý gì, nhưng cũng không dám chọc giận y, chỉ đành làm theo mệnh lệnh của y.
Sau khi đáp xong, nàng lập tức ngồi xuống, chuẩn bị cầm bát cơm lên, nhưng lại nghĩ nếu như đứng thẳng, tay bưng bát đối diện với Vương gia ăn cơm thì hình như hơi vô lễ, hơn nữa cũng không tiện gắp đồ ăn.
Nhưng nếu nàng ngồi xuống ăn cơm, đường đường là Vương gia lại nhìn nàng ngồi dưới đất dùng cơm, hình như như vậy cực kỳ không ổn thỏa lắm.
Nàng có hơi khó xử, biểu tình trên mặt hơi không biết làm sao, không biết nên làm thế nào mới tốt.
Tạ Nhiên thấy nàng ngồi ở đó, thân thể cứng đờ, vẻ mặt do dự, lại thấy tầm mắt của nàng đặt trên đĩa thức ăn trước mặt, trong lòng hiểu ra một chút, khi y đang định lên tiếng, lại đột nhiên cảm thấy Thẩm Thanh như này thuận mắt hơn nhiều so với dáng vẻ bình thường luôn bình tĩnh tự nhiên, gặp chuyện không sợ hãi của nàng.
“Ngươi ngồi trên đất ăn đi.” Tạ Nhiên nhướng mày, rất thích thú nhìn Thẩm Thanh nói.
Trên mặt Thẩm Thanh dần hiện lên một tầng màu đỏ nhạt, nàng thật sự không hiểu thú vui xấu xa của vị Vương gia này, sao lại thích nhìn người ta ăn cơm chứ.
Sau đó nàng thận trọng quỳ dưới đất, bưng bát cơm lên, chậm rãi bới cơm trong bát.
“Chẳng lẽ rau thịt trong Vương phủ không ngon à?” Thấy nàng cứ chỉ ăn cơm trắng, Tạ Nhiên hơi không hài lòng.