“Lệnh bài, loại chuyện này không phải đều do những gã sai vặt xử lý à?” Tạ Nhiên ngồi bắt chéo chân, thổi lá trà trong kiệu thoải mái nói: “Ngươi hỏi bổn vương, sao bổn vương biết được.”
“A Hằng, lệnh bài của Vương gia đâu?” Vương công công hỏi câu này như đang nghiến răng nghiến lợi, âm thanh nặn ra từ trong kẽ răng.
Thấy dáng vẻ tức giận của của Vương công công, A Hằng bị dọa cho hai chân run rẩy, khóc không ra nước mắt nói: “Sao nô tài biết được, mấy thứ này của Vương gia nô tài nào dám tùy ý động vào.”
“Ồ? A Hằng, chẳng lẽ ngươi đang trách bổn vương sao?” Bàn tay thon dài đang mở nắp chén trà của Tạ Nhiên hơi ngừng lại, sau đó liếc nhìn A Hằng một cái.
Vốn A Hằng muốn đáp lại, nhưng nhìn Vương công công một cái, lại nhìn Vương gia nhà mình một cái, cuối cùng chỉ đành nghẹn ngào nói: “Là nô tài ngu ngốc, chắc là đã rơi ở trong phòng rồi.”
Nhóm phu nhân đợi vào cung ở phía sau đang xếp hàng thật dài, thời tiết ngày càng nóng, hơi nóng trên đất cũng bốc lên nóng hôi hổi.
Mặc dù không ai có gan đi lên tìm vị Thần Vương này thương lượng y nhường đường một chút, nhưng những tiếng xì xào bàn tán phía sau, còn cả những tiếng than thiền vẫn thỉnh thoảng truyền tới.
“Ngu xuẩn, vậy còn không mau cút về lấy?” Bây giờ Vương công công đang giận không có chỗ xả ra, khó khăn lắm hắn ta mới dỗ được vị Vương gia này tới cửa cung, chỉ cần vào được cửa cung, hắn ta đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Được rồi, bây giờ mặt trời chói chang như vậy, đợi A Hằng lấy tới sợ là cũng lỡ mất giờ cơm rồi, lại đợi thêm một lát Hoàng tổ mẫu sẽ phải ngủ trưa, quấy rầy bà ngủ trưa cũng không tốt.” Tạ Nhiên xua tay ngăn Vương công công lại.
Vẻ mặt Vương công công nén giận, đương nhiên hắn ta không dám bảo Vương gia đừng dùng cơm nữa cứ theo mình vào cung, mà cho dù y vào thật thì dựa vào mức độ yêu thương Vương gia của Thái hậu, có lẽ hắn ta cũng sẽ không có kết quả tốt.
Kiệu của Tạ Nhiên chặn ở phía trước, người phía sau không vào được, làm cho bây giờ phía sau toàn là tiếng người oán trách.
“Vương gia, nếu không ngài…” Thấy người phía sau càng ngày càng nhiều, thị vệ chỉ đành khó xử khuyên, thật ra trong lòng hắn ta cũng không ôm hy vọng gì, bốn chữ thấu tình đạt lý này chưa từng được dùng trên người Tiểu Vương gia Tạ Nhiên.
Lời của hắn ta chưa nói xong, Tạ Nhiên đã giơ tay lên, ngăn lời hắn ta lại.
Tạ Nhiên cong khóe miệng, tâm trạng cực tốt nói: “Bổn vương cũng không phải người không thấu tình đạt lý. Giờ bổn vương sẽ nhường đường để mọi người vào trước.”
Người phía sau nghe vậy đều hơi há miệng, không hề ngờ rằng những lời này lại được nói ra từ miệng của Thần Vương.
Nhưng lúc này sắc mặt của Vương công công lại giăng đầy mây đen.
“A Hằng, quay về Vương phủ.” Tạ Nhiên ung dung nói, ngay cả giọng nói cũng mang theo chút vui sướиɠ.
A Hằng hơi sợ hãi, sau đó nhìn Vương công công một cái.
Vương công công đứng bên cạnh kiệu của Tạ Nhiên, đôi môi mím chặt lại, nụ cười trên mặt cũng không giả vờ được nữa.
Lúc này, từ trong kiệu có một hà bao nhỏ được quăng ra, rơi thẳng vào ngực Vương công công: “Công công, mời ngươi uống trà.”
Miệng của hà bao hơi lỏng ra, lộ ra một cái lỗ nhỏ, ánh vàng rực rỡ.
Tạ Nhiên huýt sáo một tiếng, kiệu lập tức được nâng lên, sau đó đi vòng qua mọi người quay về đường trở về.
Vương công công nhìn chiếc kiệu quay về, sắc mặt ban đầu hơi khó coi, lông mày nhíu chặt lại, sau đó sau khi ước lượng trọng lượng của hà bao trong tay, khóe miệng lại cong lên một nụ cười khổ, xoay người đi vào cửa cung.
Tạ Nhiên quay về Vương phủ trông tâm tình rất tốt, rét lạnh trong mắt cũng giảm đi một ít.
Nhưng A Hằng lại mang gương mặt nhăn nhó như khổ qua đi ở sau lưng, khi hầu hạ Vương gia thay quần áo, hắn ta muốn nói nhưng lại không dám nói.
Thay quần áo cho Tạ Nhiên xong, hắn ta liếc mắt lập tức nhìn thấy trong hộp đặt ngay ngắn một miếng lệnh bài.
Hắn ta đã biết chắc chắn là Vương gia cố ý mà, lại nhớ tới chuyện hôm nay Vương gia muốn ngồi kiệu, từ trước tới nay Vương gia nào từng ngồi kiệu đâu, đều phi ngựa lao nhanh. Có lẽ hôm nay y đã lên kế hoạch từ sớm, ngồi ở trong kiệu uống trà, nhìn dáng vẻ gấp gáp của hắn ta và Vương công công.
Mà Thẩm Thanh, hôm nay nàng vẫn đi nhận cơm rồi tới rừng trúc tím, nấp ở nơi đó định dùng cơm.