Chương 41

Thấy mãi cũng không mặc xong áo, nàng có hơi sốt ruột, cũng không để ý tới gì nữa, kiễng chân lên ấn chặt phần vai của chiếc áo lên vai của Tạ Nhiên.

Tạ Nhiên chỉ cảm thấy chỗ vai mình chợt bị đè lại, lực đạo không quá mạnh, sau đó cảm nhận được đôi tay ngọc kia và gáy mình chỉ cách nhau một ngón tay.

Thấy đã khoác xong áo, Thẩm Thanh cầm lấy đai lưng muốn thắt nó lại.

Đôi tay nàng vòng qua hông của Tạ Nhiên, ôm eo y giữa hai cánh tay mình, nhìn từ phía xa giống như nàng đang nhẹ nhàng ôm lấy eo của y.

Tạ Nhiên phía trước quan sát nàng ở khoảng cách gần, dường như có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên tóc nàng, làm người ta mê muội.

Sau khi mặc áo xong, Thẩm Thanh lại đứng trước người y, chỉnh lại áo bên trong không một chút nếp nhăn.

Sau đó hài lòng cúi đầu lui tới một bên.

“Bộ đồ này không tệ, màu sắc cũng được.” Tạ Nhiên cúi đầu nhìn bộ đồ này, tâm trạng cũng vui vẻ hơn không ít.

Chiếc áo khoác màu đỏ tía này chính là chiếc y mặc khi lần đầu nhìn thấy nàng trên xe ngựa.

Lúc này sắc trời bên ngoài đã dần tối xuống, chỉ thoáng có thể nhìn thấy đom đóm bên ngoài đang túm năm tụm ba bay lượn vòng quanh.

Thẩm Thanh lén nhìn bóng tối bên ngoài một cái, trong lòng hơi sốt ruột, lo tiếp tục ở đây nữa Quân Âm Các khóa cửa mất sẽ phiền toái.

Đương nhiên nét mặt cử chỉ của nàng cũng rơi vào mắt Tạ Nhiên.

“Theo bổn vương ra ngoài đi dạo một chút.” Y nhấc chân đi ra ngoài cửa.

“Vâng.” Trên mặt Thẩm Thanh hiện lên chút vui mừng, nhưng trong mắt lại có chút lo lắng.

Đi ra khỏi viện, nàng thấy Vương gia đi về phía hoa viên, lo lắng trong lòng giảm đi một ít.

Những cơn gió mát mùa hạ thổi tới trong thời tiết oi bức, làm tâm trạng bực bội cũng giảm đi mấy phần.

Đi vào trong hoa viên, bên trong là một màu xanh um tươi tốt, trăm hoa đua nở, muôn màu muôn sắc.

Nhưng nhìn cảnh sắc muôn màu rực rỡ, xinh tươi nhiều vẻ này, Thẩm Thanh lại chẳng có hứng thú quan sát, cứ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn sắc trời, tính toán thời gian.

Lúc này Tạ Nhiên đã đi tới nơi trước kia đã gặp nàng, bên dưới cái cây lá vàng treo đầy thân kia, sau đó ngẩng đầu nhìn gốc cây thân cây thô to, cành lá xum xuê này.

Sắc mặt Thẩm Thanh càng ngày càng sốt ruột, nghĩ mình có nên lên tiếng không, nhưng lại cảm thấy không thỏa đáng, vì vậy chỉ đành giống như kiến bò trên chảo nóng.

Lúc này Tạ Nhiên lại nhấc chân bước đi, bước chân chậm rãi, hai tay chắp sau lưng.

Lần này thấy y đi về phía Quân Âm Các, cảm xúc của Thẩm Thanh hơi thả lỏng hơn chút.

Hai người cả đường đều yên lặng không nói chuyện, chỉ là thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua, góc áo hai người nhẹ nhàng đυ.ng chạm, lại nhanh chóng tách ra.

Dần dần, Tạ Nhiên đã đi tới gần Quân Âm Các, Thẩm Thanh hơi ngạc nhiên, trong lòng một suy nghĩ hơi rục rịch.

“Quay về đi.”

“Vâng.” Thẩm Thanh hành lễ rồi cáo lui.

Nhưng lúc này ở một góc sau lưng Thẩm Thanh, Tố Vân đang đứng đó, vẻ mặt cực kỳ độc ác nhìn chằm chằm vào nàng, thấy Vương gia đứng ở trước mặt nàng, ghen tỵ trong mắt Tố Vân như trào cả ra ngoài.

Sau khi Vương gia và Thẩm Thanh đều rời đi, Tố Vân đứng ở trong góc tức giận ném toàn bộ hoa tươi trong giỏ xuống đất, giẫm giày thêu lên, dùng chân nghiền nát toàn bộ những bông hoa tươi kia, nhìn vụn hoa nát đầy đất, trong lòng nàng ta mới thoải mái hơn chút.

Thẩm Thanh trở về phòng, trong lòng cảm thấy hơi không đúng lắm. Nàng cảm thấy thái độ của Vương gia với mình hơi không bình thường, chẳng lẽ là có ý với nàng?

Nghĩ tới suy đoán này, Thẩm Thanh trầm tư một lát, nhưng một lúc sau lại lắc đầu, cảm thấy hơi không có khả năng. Lấy tính cách bá đạo như Thần Vương, y không thể chậm rãi không nóng nảy như này được.

Thật ra lúc buổi chiều hôm nay, có một khoảnh khắc Thẩm Thanh từng cân nhắc tới Tạ Nhiên, muốn làm tỳ nữ thϊếp thân của y, nhưng rất nhanh chuyện này đã bị nàng bác bỏ.

Mà Tố Vân, lúc này nàng ta đang nấp mình đứng ở trong sân, nhìn ánh nến trong phòng của Thẩm Thanh bập bùng không ngừng, giận tới nghiến răng nghiến lợi.

Trong lòng nàng ta vô cùng sốt ruột, nghĩ xem nên xử lý thế nào, nàng ta không thể để Thẩm Thanh tiếp tục phát triển như này nữa, nếu không đến lúc đó bên nàng ta còn cơ hội nữa sao.