Nhưng cái tay đang thêm nước của Thẩm Thanh bỗng run lên, sau đó nước tràn đầy nghiên mực, đầy đến tràn ra ngoài, chảy dọc theo bàn sách, làm bẩn tay áo nàng, cũng chảy dọc theo bàn sách, làm bẩn tờ giấy tuyên thành Tạ Nhiên vừa mới viết, và cả áo của y.
Nàng ngước mắt lên nhìn, trong mắt vô cùng hoảng sợ, sau đó lập tức quỳ xuống đất dập đầu: “Là nô tỳ tay chân vụng về, mong Vương gia thứ tội.”
Cái trán đầy đặn trắng nõn, sau khi đυ.ng lên mặt đất lập tức xuất hiện một dấu đỏ chói mắt, trông vô cùng nổi bật.
“Đứng dậy đi, kỹ thuật này của ngươi mà còn không biết ngại nói là biết.” Tạ Nhiên dứt khoát buông bút, nhìn tay áo nói.
“Vâng.” Thẩm Thanh đứng lên, ánh nước lóng lánh trong mắt bớt đi mấy phần, nhưng gò má vẫn đỏ ửng.
Tạ Nhiên gọi người bên ngoài bưng nước vào, sau đó rửa qua một chút, rồi lại nhìn Thẩm Thanh một cái: “Ngươi cũng rửa sạch đi.”
“Vâng.”
“Xem ra bộ quần áo này của bổn vương cũng hỏng rồi.” Tạ Nhiên như hơi tiếc nuối nói.
Nghe vậy, cơ thể Thẩm Thanh hơi sững lại, không biết có nên tiếp tục thỉnh tội không.
Đợi sau khi hai người rửa tay xong, Tạ Nhiên lại lệnh người lui xuống, trong thư phòng lại chỉ còn hai người.
Thẩm Thanh cảm thấy bầu không khí hơi nặng nề, khi vừa định mở miệng lên tiếng.
****
“Hầu hạ bổn vương thay đồ.”
“Vâng.” Thẩm Thanh sững người một chốc, sau đó lập tức đáp lại rồi bước đi theo bước chân của Tạ Nhiên.
Đi ngang qua thư phòng một đoạn, lại băng qua một hành lang chằng chịt toàn dây leo, hai người tới vị trí phòng ngủ của Tạ Nhiên.
Bên ngoài có hai gã sai vặt đứng cung kính, nghe thấy tiếng bước chân truyền tới từ xa, đầu tiên họ hơi ngước lên nhìn một cái, sau đó lại cúi đầu.
Thẩm Thanh theo Tạ Nhiên đi vào phòng ngủ của y, màu sắc trong phòng chủ yếu là đơn giản, phong cách cũng đơn giản mạnh mẽ, nhưng đồ dùng lại tao nhã quý giá. Khi đi tới giữa phòng, có một tấm bình phòng hoa mai làm bằng gỗ tử đàn chạm khắc ngà voi rất lớn che chắn kỹ chiếc giường phía sau.
“Ngươi, vào trong lấy một chiếc áo khoác đi.” Tạ Nhiên chỉ vào tủ quần áo tử đàn trong góc tường nói.
“Vâng.” Thẩm Thanh đi tới đó, sau đó nhẹ nhàng mở tủ ra tìm quần áo bên trong, cuối cùng chọn một chiếc áo tay áo bó màu đỏ tía.
Nàng chọn chiếc áo này là bởi vì nhìn trúng kiểu tay áo bó của nó, tay áo bó không gây vướng, nếu không lỡ đâu lát nữa nàng lại làm bẩn áo của Vương gia thì thật sự không ổn. Chiếc áo này vừa hay có thể tránh được điều đó.
Thấy nàng cầm áo qua, bước chân uyển chuyển đi tới.
Tạ Nhiên liếc nhìn màu của chiếc áo, sau đó hơi nhướng mày, khóe miệng mang theo mấy phần ý cười, con ngươi đen nhánh cũng dịu dàng hơn một chút.
Chiều cao của Thẩm Thanh có thể tính là trung bình trong phái nữ, nhưng khi đứng trước mặt Tạ Nhiên, trông nàng hơi nhỏ bé, chỉ có thể đối mặt với vị trí ngực y.
Đầu tiên nàng đặt chiếc áo màu đỏ tía lên giá đồ, sau đó tiến lên cởi chiếc áo dính mực đang mặc trên người Vương gia ra.
Khi chạm tới đai lưng của Tạ Nhiên, nàng bởi vì không quá quen nên cởi mãi không được, đôi tay ngọc ngà mềm mại như không xương sờ qua lại loạn xạ trên eo của y.
Tạ Nhiên cảm nhận được bàn tay mềm mại đó cọ qua phần eo mình, hô hấp cũng nặng hơn mấy phần.
Một lát sau, cuối cùng nàng mặt đỏ như gấc đã biết được cách cởi, trong tay cạch một tiếng, cuối cùng đai lưng cũng được mở ra.
Sau khi Thẩm Thanh đặt đai lưng xuống, nàng bắt đầu cởϊ áσ khoác ngoài ra.
Nàng xoay người đi tới sau lưng Tạ Nhiên, nhẹ nhàng dựng hai bên cổ áo lên, sau đó nhón chân cởϊ áσ khoác từ trên xuống dưới.
Tạ Nhiên lập tức cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng, mang theo chút ấm áp của Thẩm Thanh phun ở gáy y, giống như là những sợi lông chim mềm mại phất qua.
Thẩm Thanh cởϊ áσ xong, trong đôi mắt trong veo có chút vui vẻ, thực hiện một loạt động tác như vậy làm gương mặt trái xoan của nàng đỏ ửng lên.
Sau đó nàng lấy chiếc áo màu đỏ tía qua, mặc vào từ phía sau lưng y.
Mặc áo đương nhiên không nhẹ nhàng như cởϊ áσ.
Thấy hai tay của Vương gia đã xuyên qua tay áo, Thẩm Thanh nâng quần áo kéo lên, muốn đưa cổ áo lên bả vai của y.
Nhưng nàng một là bởi vì không đủ thành thạo, hai là bởi vì vải vóc quá trơn trượt, thử hai lần liền đều không thành công, sốt ruột tới mồ hôi đổ khắp trán.