“Sao thế, định tiếp tục hành lễ như vậy à?” Tạ Nhiên cười khẽ hỏi, tay vẫn không buông ra.
Mặt Thẩm Thanh lập tức đỏ lên như ánh nắng ban mai của mặt trời buổi sáng, gương mặt ửng đỏ, đôi môi quyến rũ như anh đào, muốn há ra nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.
Nhìn sắc mặt nàng thay đổi, không biết sao nét mặt của Tạ Nhiên vui vẻ hơn mấy phần, miệng y cong lên mang theo ý cười, ánh mắt cũng dịu dàng hơn một chút.
Hai người cứ giằng co như vậy, một cơn gió nhẹ thổi qua, tay áo hai người khẽ đong đưa.
Ve sầu trên cây vẫn kêu rất ồn ào, Thẩm Thanh lại chẳng nghe được gì.
Lúc này, bỗng Tạ Nhiên nghe thấy phía xa có tiếng bước chân đang tới gần.
Y hơi nghiêng mặt nhìn thì thấy Vệ Hà ở phía sau hòn non bộ, chắc hẳn Vệ Hà cũng đã nhìn thấy y, chớp mắt đã rời đi chỉ để lại một góc vạt áo chứng minh.
Tạ Nhiên nhìn góc áo đó, lại nhìn Thẩm Thanh ở đây, ý cười trên mặt nhanh chóng biến mất.
Sau đó y buông tay nàng ra: “Hình như ngươi rất rảnh nhỉ?”
“Nô tỳ đang rảnh rỗi nên tùy tiện đi dạo một chút.” Cảm nhận được lời nói bất thiện của Vương gia, Thẩm Thanh lập tức thận trọng đáp lại.
“Ồ, vậy à?” Tạ Nhiên nhướng đôi mày kiếm mang theo chút tính công kích lên, ánh mắt sâu thẳm đánh giá nàng.
“Vâng.” Thẩm Thanh cũng không biết nên đáp thế nào, chỉ có thể nhận lấy ánh mắt không chút kiêng nể gì kia, sau đó kiên trì đáp lại.
“Nếu đang rảnh rỗi thì để ta tìm thêm chút chuyện cho ngươi làm vậy, đi theo đi.” Tạ Nhiên nhấc chân đi về phía trước, nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái.
Thẩm Thanh vội vàng theo kịp bước chân y, Tạ Nhiên đi ở phía trước hơi quay đầu nhìn lại, có thể nhìn thấy nàng mặc váy lụa xanh lá sen đi ở phía sau, từng bước đều như hoa sen đang nở rộ, bước đi nho nhỏ, mỗi bước đều lay động vạt váy, giống như là cánh bướm đang bay.
Thẩm Thanh hơi lo lắng đi theo sau Tạ Nhiên, không biết rốt cuộc Vương gia muốn làm gì, chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng là tốt nhất đừng xảy ra chuyện gì.
Tạ Nhiên dẫn Thẩm Thanh quay về viện của mình, vừa bước vào trong đã nhìn thấy A Hằng đầu đầy mồ hôi vừa trở về từ Vạn Ngọc Lâu.
A Hằng nhìn thấy Vương gia, sắc mặt lập tức vui vẻ, muốn đi qua hành lễ thỉnh an để gia tăng cảm giác tồn tại của mình trong lòng Vương gia, cũng để sau này Vương gia sẽ không dễ dàng quên hắn ta như vậy nữa.
Nhưng vừa bước ra một bước, hắn ta đã nhìn thấy hình như Vương gia liếc về phía mình một cái, sau đó thấy hình như sau lưng Vương gia có một cô nương, thế là hắn ta vội vàng né sang một bên, né khỏi tầm mắt của Vương gia, bấy giờ mới cảm thấy trái tim treo lơ lửng vừa rồi hạ xuống,
Tạ Nhiên dẫn Thẩm Thanh đi vào trong viện mình, sau đó có người bưng chậu nước lên, sau khi y rửa sạch tay lại dẫn Thẩm Thanh đi vào trong thư phòng.
Vừa bước vào thư phòng, Thẩm Thanh đã cảm nhận được một luồng khí mát lạnh phả vào mặt, sau đó chỉ thấy trong góc tường trong thư phòng có đặt một chậu băng, thân thể nàng thoải mái hơn một chút, cách biệt khỏi cái nóng như lửa đốt bên ngoài.
“Biết viết chữ không?”
Thẩm Thanh đang cảm nhận hơi lạnh nghe thấy Vương gia hỏi mình thì vội vàng đáp lại: “Biết ạ, chỉ là không quá tinh thông.”
“Vậy chắc biết mài mực chứ? Hôm nay gã sai vặt của ta không ở đây.”
“Biết ạ, chỉ là cũng không quá tốt.”
“Biết là được, qua đây đi.”
“Vâng.”
Thẩm Thanh đi tới cạnh Tạ Nhiên, chậm rãi mài mực, vẻ mặt rất chuyên chú, thỉnh thoảng lại cẩn thận thêm nước.
Khi mài mực, Thẩm Thanh lén lút nhìn Tạ Nhiên đang viết chữ một cái, y tùy tiện viết mấy chữ to trên giấy tuyên thành, chữ cũng như người, phượng múa rồng bay, kiêu ngạo mạnh mẽ.
Chỉ là nàng lén nhìn một cái rồi lại cúi đầu, chuyên chú vào chuyện của bản thân.
“Nhà ở nơi nào?” Nhìn thấy động tác nhỏ này, Tạ Nhiên cũng cảm thấy viết chữ không thú vị, vì vậy tùy tiện hỏi.
“Nhà ở Dương Châu ạ.” Thẩm Thanh lập tức nghiêm túc đáp.
“Dương Châu? Cũng là một nơi tốt.”
“Vương gia từng tới rồi?” Thẩm Thanh nói tiếp về đề tài của y.
“Từng tới đó tuần tra, là một nơi non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình, mỹ nhân nơi đó cũng nhiều. Hình như năm đó thứ sử Dương Châu còn tặng cho hai ngựa gầy Dương Châu.” Vốn Tạ Nhiên muốn nói tiếp là y không nhận hai cô nương đó.